Tập Phát Triển Trí Tuệ Không Khổ Đau
Đây là nội dung bài nói chuyện của thầy với một cô gái Việt Nam đang theo học tại Hoa Kì.
Quý vị tham khảo.Nguyen Phuong Ha: Con chào thầy ạ!
daosuduytue: Thầy chào!
Nguyen Phuong Ha: Con cám ơn thầy đã gửi email về bài giảng
mới của thầy!
daosuduytue: Vâng, có thể nhắc lại tên cho thầy được không?
Nguyen Phuong Ha: Con là Hà, học ở Wisconsin
Nguyen Phuong Ha: Con gặp thầy ở nhà bà Judy mấy năm trước.
daosuduytue: Vâng, sao con không lấy nick name là Hà?
daosuduytue: Lúc này con thế nào, học tới đâu, tinh thần có ổnđịnh không? Nguyen Phuong Ha: Con vẫn kỏe thầy ạ! daosuduytue: Lâu qúa không thấy con điện thoại thăm thầy. Nguyen Phuong Ha: Con còn 1 năm nữa là học xong thầy ạ. Nguyen Phuong Ha: Vâng, con tham gia nhiều hoạt động trongtrường nên cũng bận. Nguyen Phuong Ha: Con vẫn thường xuyên vào trang web củathầy và đọc các bài giảng của thầy. daosuduytue: Sinh hoạt với bạn bè có thấy thoải mái không?daosuduytue: Con vào web mới chưa? www.duytue.com Nguyen Phuong Ha: Con vào rồi ạ. Con đã in ra hai bài giảngđầu tiên của thầy về Tâm Chân Như. Nguyen Phuong Ha: Con đọc qua vài lần để hiểu rõ hơn. Nguyen Phuong Ha: Sinh hoạt với bạn bè có đỡ hơn rồi thầy ạ. Nguyen Phuong Ha: Con cố gắng không để ý nhiều nữa nên tinhthần cũng nhẹ nhàng hơn. daosuduytue: Thế thì tốt! Nếu con hiểu và thực hành được bài BátNhã Chiếu Soi thì tâm trí mở nhanh lắm. daosuduytue: Thầy mừng! Nguyen Phuong Ha: Vâng, con sẽ cố gắng. daosuduytue: Con nghe bài giảng vừa rồi trên web, phần pháp âm.Khi nào thanh vắng thì con nghe. Mỗi lần nghe một ít thôi.Nguyen Phuong Ha: Vâng ạ! Con cũng để ý nhiều hơn đến nhữngdòng suy nghĩ. daosuduytue: Như vậy tốt lắm! Cố gắng để ý đến dòng suy nghĩ. Nguyen Phuong Ha: Đúng như thầy nói, rất nhiều suy nghĩ của conlà thường về quá khứ hoặc tương lai. Nguyen Phuong Ha: Dần dần con cũng thấy mình ít lo lắng hơn.Nguyen Phuong Ha: Nhưng chắc con đường khai sáng sẽ còn dài. daosuduytue: Vâng, nhưng mỗi lúc con thực hành chính là mỗi lúckhai sáng. Nguyen Phuong Ha: Thời gian gần đây con thấy thế giới xung quanhcon có khác lạ hơn. Nên con cũng dành nhiều thời gian yên tĩnh đểtìm sự thanh tịnh bên trong. daosuduytue: Tâm con cần bình tĩnh trở lại. Nguyen Phuong Ha: Đợt Noel vừa rồi con có về Việt
Nam,
thấy mọi
thứ thay đổi nhiều so với trước nên con cũng thấy bối rối.
daosuduytue: Sao lại thế? Nguyen Phuong Ha: Con thấy sự thông cảm giữa mọi người nhẹbớt dần. Nguyen Phuong Ha: Có lẽ, cuộc sống vật chất trở nên phổ biến hơn. daosuduytue: Đúng vậy. Bây giờ Việt
Nam
đang trải qua giai đoạn này. Nguyen Phuong Ha: Có khi người ở nhà ít cảm nhận được sự thayđổi nhiều ấy. Nguyen Phuong Ha: Con cũng hơi buồn một chút! Nhiều lúc cũng cảmthấy mình cô đơn vì cũng ít người hiểu được tâm trạng con. daosuduytue: Đúng vậy, con sẽ thấy sự cô đơn nhiều hơn nhưng sự côđơn ấy là dễ chịu. Nguyen Phuong Ha: Vâng, thưa thầy. daosuduytue: Sự cô đơn ngày càng gia tăng và sự an lạc cũng ngàycàng gia tăng. Nguyen Phuong Ha: Con cũng trân trọng những giây phút cô đơn đóhơn vì con thấy mình trưởng thành hơn, và nhìn nhận mọi việc vớithực chất của nó. daosuduytue: Trí tuệ không khổ đau sẽ phát triển dần và con thấymọi việc nhẹ nhàng hơn. Nguyen Phuong Ha: Vâng, quả thật con quan sát mọi vật, mọi ngườixung quanh và thấy con người nhiều khi sống gây ra cho bản thân vànhững người khác nhiều đau khổ quá. daosuduytue: Như vậy là TRÍ TUỆ KHÔNG KHỔ ĐAU BẮT ĐẦU PHÁTTRIỂN RỒI. con chú ý: THẤY, NGHE, HIỂU, ỨNG XỬ sẽ đi cùng với nhau. daosuduytue: Con thấy được như vậy thầy mừng cho con! Nguyen Phuong Ha: Vâng, con thấy mình cũng may mắn vì gặp được thầy. Nguyen Phuong Ha: Đọc qua nhiều bài giảng của thầy, dần dần con thấymình sống cũng nhẹ nhàng hơn, xa dần cuộc sống vật chất và tập trunghơn vào tình thương với mọi người. daosuduytue: Con cứ như thế, mỗi ngày sẽ khác nhiều hơn.daosuduytue: Con thường theo dõi trên mạng. Nguyen Phuong Ha: Thầy đã có dịp quay lại thăm Wisconsin chưa ạ?daosuduytue: Chưa con. Bao lâu nữa thì con tốt nghiệp? Và, có kế hoạchở lại làm việc ít năm không?Nguyen Phuong Ha: Con còn một năm nữa là tốt nghiệp Undergraduate. Nguyen Phuong Ha: Con dự định lấy bằng Master về Y tế cộng đồng. Nguyen Phuong Ha: Con nghĩ, trong tương lai sẽ cần nhiều người hoạtđộng trong ngành này. Nguyen Phuong Ha: Con muốn hỏi thầy một chút về vấn đề ăn chay.Con đang chuyển sang ăn chay nhưng không rõ hết những món ăn chaynào phù hợp cho những người ở bên Mỹ. daosuduytue: Con ăn các loại rau, đậu, củ cải, tàu hũ, giảm ăn thịt. Khi nào thích ăn mặn thì ăn cá.Nguyen Phuong Ha: Vâng!daosuduytue: Tập chuyển từ từ. Nguyen Phuong Ha: Một tháng nay hầu như con không ăn thịt bò vàthịt lợn nên thấy người cũng nhẹ nhõm hơn. daosuduytue: Đúng vậy, khi con ăn chay được thì thật là tốt cho Tâm,con học cũng dễ hơn. Nguyen Phuong Ha: 3 tuần nữa con về Việt Nam nghỉ hè. Nguyen Phuong Ha: Thầy khuyên con nên làm gì để không bị ảnh hưởngnhững cách sống và những thay đổi đang diễn ra ở nhà? daosuduytue: Con ở Hà Nội? Sẽ ở đó bao lâu? Nguyen Phuong Ha: Vâng, con sẽ ở Hà Nội 3 tháng thầy ạ. daosuduytue: Con thực hành quan sát. Chỉ quan sát thôi, đừng có ý kiếngì thì sẽ thấy nhiều chuyện hay trong tâm hồn. Nguyen Phuong Ha: Chuyện hay đó là chuyện gì hả thầy? daosuduytue: Nghĩa là Tâm con sẽ phát triển nhiều trí tuệ và cảm giácdễ chịu. Sự thông minh sẽ tăng trưởng. Đó là cách để khai mở sự thôngminh kì diệu đó con. Nguyen Phuong Ha: Vâng ạ. Con sẽ cố gắng làm theo lời thầy dạy. daosuduytue: Cứ ở đâu con cũng lấy sự khai mở thông minh làm mụcđích cho tâm trí con chứ đừng đánh giá gì hết. Khi con đánh giá thì sựthông minh sẽ giảm. Nguyen Phuong Ha: Vâng, con vẫn thường gặp một vấn đề là con haybuồn khi chứng kiến mọi người xung quanh đối xử với nhau không chânthành và dựa nhiều vào vật chất để đánh giá nhau. Con nên làm gì giúphọ hả thầy? daosuduytue: Lúc ấy con sẽ phát triển sự thông cảm và thương họ. daosuduytue: Tùy lúc ấy con sẽ ứng xử hồn nhiên theo những gì con thấyvà từ tâm sẽ phát ra những việc cần làm trong khả năng. Nguyen Phuong Ha: Còn một điều nữa, khi thấy mọi người hay phán xét,bình phẩm về người khác, lúc ấy con thấy ngại phải đối mặt với sựphán xét, bình phẩm đó.
daosuduytue: Con nên tập luyện tinh thần Carefree. Nguyen Phuong Ha: Cách tập luyện như thế nào hả thầy? daosuduytue: Tức là mình nghe, thấy và biết hết nhưng giống như mìnhkhông nghe, không thấy và không biết gì cả. Nguyen Phuong Ha: Con sẽ cố gắng tập vì nhiều lúc con thấy mình nhưbị giam hãm trong những lời nhận xét đó, và một cảm giác bực bội baochiếm tâm hồn con. daosuduytue: Con sẽ thấy những người ấy thật đáng thương vì họ vôminh đấy thôi. Con vượt lên trên để tỏa lòng thương họ. Con luôn vượtqua mọi sự đối đãi được mất, đúng sai, hơn thua... Nguyen Phuong Ha: Vâng. daosuduytue: Con học bài đi nhé, thầy giảng bài cho những người ởViệt Nam chút. Nguyen Phuong Ha: Vâng ạ, con cám ơn thầy! daosuduytue: Khi nào cần cứ điện thoại hoặc email hay chát với thầy.Chúc con ngủ ngon!Nguyen Phuong Ha: Vâng ạ, con chào thầy!