"Khai mở nhận thức sâu thẳm và duy trì cảm xúc tình người thiêng liêng"

....

.

.
.

ABA Quotes

Showing posts with label Bộ máy suy nghĩ. Show all posts
Showing posts with label Bộ máy suy nghĩ. Show all posts

Hãy tập phát triển tình thương, được bao nhiêu hay bấy nhiêu


Hãy dẹp bỏ tất cả sự tin bám bên trong đầu óc để đầu óc hoàn toàn tự do. Hãy tập phát triển tình thương, được bao nhiêu hay bấy nhiêu.

Tập mua quà tặng cho người mình ghét nhất, không nói bằng lời vì nói bằng lời giống như đóng kịch, cứ làm thinh mua quà gửi tặng. Không sống lý thuyết được mà phải hành động, âm thầm hành động. Ít ra mình cầu nguyện cho người ta tốt đẹp. Đó là sống thật...

096 - Vì sao không nên đánh giá?

Hình minh họa sưu tầm trên Internet
 "Khi quý vị dựa vào đánh giá để đánh giá mình, người khác thì rõ ràng đã bị tiêm nhiễm bởi kiến thức, lịch sử, văn hóa, những điều hữu tướng. Một khi đã đánh giá thì dù đánh giá kiểu gì và ở bất cứ cương vị, bằng cấp nào trong xã hội cũng chỉ là một loại của bản ngã.

097 - Coi chứng cái đầu! Coi chừng năm yếu tố nguy hiểm trong đầu óc!

Ba yếu tố nổi:
Ba yếu tố này dẫn chúng ta ra khỏi đời sống thực tế tuy nhiên có thể khống chế thường xuyên:  Suy nghĩ + Tham vọng + Đánh giá

Hai yếu tố chìm: Cảm xúc + Thói quen (giá trị sống được định hình trong Kinh nghiệm mang tính chất công thức tạo sự chủ quan). Hai yếu tố này ghê gớm hơn và dễ đưa chúng ta vào con đường hoang tưởng, là nguồn gốc của 3 yếu tố nổi, khống chế vô cùng khó khăn, lúc thắng lúc thua!!

Năm yếu tố này kết hợp với nhau dẫn dắt toàn bộ đầu óc mình đi mà mình không biết được mình đang bị dẫn dắt trái lại nó còn khiến cho chúng ta chủ quan luôn nghĩ rằng mình là đúng!!

Hãy làm một cuộc thám hiểm bên trong!

Hình ảnh minh họa sưu tầm
Thầy ơi, con viết thư này đến Thầy trong tâm trạng đau khổ và trống rỗng. Con bối rối không biết phải làm sao để giải tỏa tâm trí mình cho nhẹ nhàng, thanh thản để lại yêu đời, ham sống.

Con vừa trải qua một giai đoạn bị trầm cảm kéo dài gần một năm do bởi những thất bại, đổ vỡ trong cả sự nghiệp và tình cảm của con, do bởi mất lòng tin vào người khác và chính mình.

114 - Chìa khóa cho việc chấm dứt cảm giác đau khổ để có niềm vui và sự may mắn*


Tôi lại trở về vấn đề mà chúng ta mong muốn giữ cho trạng thái đầu óc được thường xuyên nhẹ nhàng, tươi mát trong mọi hoàn cảnh.  Dù anh chưa có việc làm hay anh đã có việc làm nhưng vì anh có nhu cầu khác nên cái đầu của anh không còn tươi mát nữa. 

Có nhiều chìa khóa để giải quyết việc này. 


Tôi đã chia sẻ với quý vị rất nhiều lần về một khám phá rất lớn, đó là: Không có lý do gì khác, hoặc có thể chứng minh bằng một lý do trực tiếp mà chúng ta rất dễ thấy đó là do đầu óc chúng ta quá chú trọng đến suy nghĩ, tin vào suy nghĩ và luôn luôn muốn suy nghĩ để rồi lâu ngày mà thành bệnh suy nghĩ trong đầu óc. Chúng ta nghĩ rồi lại tính toán, tính toán rồi lại nghĩ… 


Bây giờ tôi không nói tới nhiều vấn đề làm gì, dễ sinh ra sự tranh luận. Nhưng, tất cả các những phát minh trên thế giới này đều xuất phát điểm từ sự không tính toán, không suy nghĩ mà ra. Không có một nhà phát minh nào trên hành tinh này dùng suy nghĩ và tính toán mà phát minh được, những phát minh rất có giá trị cho con người. Đó là điều tôi chỉ nêu ra sơ sơ như vậy để cho quý vị mạnh dạn không tin vào suy nghĩ , tính toán của chúng ta.

Tôi cũng chưa đề cập về mặt khoa học mà tôi chỉ nói sơ sơ rồi quý vị tự nghiên cứu. Quý vị quan sát xem đầu óc chúng ta làm việc: cái gì mà chúng ta biết nhiều, những điều gì cần phải quyết định mà nó liên quan đến những vấn đề mà chúng ta biết nhiều thì những quyết định đó thường là mất thời gian, quý vị phải mất rất nhiều thời giờ để thanh lọc những thông tin mà mình đã biết. Những dữ liệu trong đầu óc chúng ta phải phối hợp lại rồi chần chừ, tính tới, tính lui rồi mới ra quyết định. Đó là quý vị đã căn cứ vào kinh nghiệm của mình để đưa ra quyết định. Còn những quyết định nào mà mình chưa có kinh nghiệm gì hết thì chúng ta đưa ra quyết định rất nhanh chóng. Quyết định trong trường hợp này là do ý tưởng của chúng ta quyết định chứ không do não bộ phải trải qua quá trình xử lý thông tin mà chúng ta đã nạp vào hay trước đây mình đã trải qua. Quý vị cứ để ý xem. Đứng trước một vấn đề mà quý vị chưa hề có kinh nghiệm về nó, quý vị thường quyết định rất nhanh và đừng cho rằng nó không chính xác. Nó cũng rất chính xác! Trong khi những gì mà mình đã từng biết và chúng ta đắn đo, suy tư và đưa ra quyết định rất chậm nhưng chưa chắc đã chính xác. Tôi chỉ ra như vậy để quý vị thấy là có nên tin vào suy nghĩ, tính toán của mình hay không?

Đây là căn bệnh triền miên. Chúng ta cứ suy nghĩ, tính toán, xử lý hết chuyện này rồi đến chuyện khác. Nó cứ triền miên.

Vậy chúng ta cần biết gốc của vấn đề nó nằm ở chỗ nào? Chứ không phải do tham, sân, si hay là lấy Bát Chánh Đạo ra để giải quyết được! Nếu con người dùng Bát Chánh Đạo mà giải quyết được rồi thì còn gì phải nói nữa. Chẳng ai giải quyết được cả!

Thành ra, chỉ đơn giản là quý vị đừng có tin vào sự tính toán của mình!

Khi mà tôi khám phá ra chuyện này cách đây mười mấy năm thì ngay lập tức lúc ấy và có giá trị mãi tới giờ này: Không bao giờ tôi tin và dựa vào sự suy nghĩ và tính toán của tôi nữa! Vậy mà tới giờ này tôi có chết đâu, tới giờ này tôi có làm điều gì nguy hiểm cho người khác đâu và  tôi cũng có làm điều gì nguy hiểm cho tôi đâu. Tôi là nhân chứng sống .

Và nếu như chúng ta làm được như vậy  thì dứt khoát sẽ có chuyện hay xảy ra cho mình. Chắc chắn sẽ có chuyện hay xảy ra cho mình, chuyện gì cũng được nhưng những chuyện đó đều hay cả! Quý vị cũng đừng đòi hỏi là tôi phải yêu cầu chuyện này, tôi không thích chuyện kia. Không! Chúng ta không thể có sự lựa chọn được. Kể cả chuyện may và chuyện không may thì chúng ta không lựa chọn được. Chúng ta sinh ra cũng không thể lựa chọn được ngày sinh, tháng sinh, không thể lựa chọn được cha mẹ để sinh, cũng không thể lựa chọn được quốc gia để sinh. Bây giờ chúng ta cần sử dụng sự minh mẫn của chúng ta để xử lý những chuyện mà chúng ta đã được an bài. Cái gì đã được an bài thì chúng ta chấp nhận sự an bài đó đi. Nhưng, trong sự an bài ấy, cái cốt lõi của nó là sự minh mẫn của chúng ta. Vậy chúng ta hãy đem sự minh mẫn để xử lý chuyện an bài. Chúng ta phải kiên quyết!

Tôi thấy đa số là quý vị vẫn bị mắc. Học xong rồi lại quên hết, ứng dụng xong rồi lại quên hết. Nói tới, nói lui xong một hồi rồi lại cũng tin vào suy nghĩ, tính toán của mình. Nhiều khi, quý vị còn thấy ông thầy của mình sai. Quý vị phải nhớ rằng: Làm một con người mà thiếu một người thầy đúng đắn để đỡ đầu về tâm linh cho mình thì người đó đúng là bất hạnh, mà đa số là bất hạnh. Cho nên, cứ tới lui một hồi rồi quý vị lại tin vào đầu óc tính toán của mình, rồi lại cho rằng mình là người khôn nhất, thành đạt nhất, giỏi nhất…còn ông thầy của mình thì cũng xoàng xoàng thôi, không có gì hay lắm!!!!

Do đó, tất cả quý vị phải kiên quyết. Khi thấy mình khó chịu trong người, thấy đầu óc mình rối bời, thấy mình không được vui, thấy mình không được hài lòng …thì quý vị cần biết chắc rằng trong sâu thẳm mình đang tính toàn cái gì đó, mình đang suy nghĩ, suy tư một cái gì đó.

Hôm trước cũng có quý vị chia sẻ là khi con tính toán, suy nghĩ về công việc gì đó thì tự nhiên người con mất hết năng lực, người yếu hẳn đi và cảm thấy khó chịu liền. Đúng như vậy! Coi như khi ấy năng lực bị sụp hết, nó bị tiêu hủy hết toàn bộ năng lực.

Cho nên, nếu mình mất cái gì, mình chưa tìm được cái gì thì hãy cứ kệ nó và quý vị đừng quá đau lòng, đừng quá bị câu thúc. Chúng ta phải kiên nhẫn để cho đầu óc đừng tính toán nhiều nữa, đừng suy nghĩ nhiều nữa.

Nếu mình cứ suy nghĩ, tính toán thì nó hoàn toàn bất lợi, nó không có lợi gì cho mình cả! Ăn cũng không ngon, ra ngoài giải trí cũng không vui, người giống như chết rồi. Trong tình trạng ấy nếu mình có bàn bạc cái gì thì cũng là bàn bậy mà thôi. Rồi mình u mê, không thấy đường ra và ra những quyết định luôn luôn sai lầm. Và với tình trạng đầu óc như vậy thì nó ngăn chặn luôn sự may mắn đến với chúng ta.  Chúng ta cần nhớ rằng, khi chúng ta sáng suốt, tỉnh táo làm việc thì đủ sống một cách thoải mái nhưng nếu gặp may mắn thì nó dư ra nhiều hơn. Còn với tình trạng này thì chúng ta mất luôn cả hai: Mất cơ hội lao động và mất luôn sự may mắn đến.

Cũng có một vài quý vị lúc đầu mới vào học có nói lại với tôi là nếu mình không suy nghĩ, không tính toán thì mình đâu còn là người nữa, hả Thầy? Tôi trả lời luôn rằng là con người chứ! Suy nghĩ, tính toán cũng là con người nhưng không suy nghĩ, tính toán thì cũng là con người chứ, nhưng mà là con người cao cấp hơn, là con người thoải mái hơn, không bần tiện, không nhỏ mọn và nó không bế tắc. Khi suy nghĩ tính toán thì cũng là con người nhưng là con người bế tắc, con người khó chịu, con người nhỏ mọn và coi chừng dẫn tới sự đê hèn hoặc là liên tục sai lầm.

Đó là chìa khóa rất căn bản! Cho nên tôi có thể đưa ra cho quý vị một chân lý : Cuộc đời là cuộc đời, không khổ, không vui. Nếu ai tạm thời thấy khổ thì hãy biết rằng mình đang suy nghĩ và tính toán nhiều quá cho nên mới có cảm giác khổ đau trong tinh thần. Muốn diệt nỗi khổ đau trong tinh thần này thì hãy chấm dứt và không tin vào suy nghĩ và tính toán của mình nữa! Chân lý này đúng với tất cả các nền văn hóa, đúng với tất cả mọi người trên thế giới, bất kể họ theo tôn giáo nào.

Cũng có rất nhiều người thiếu thốn về tiền bạc và họ lao động suốt ngày nhưng người ta không thấy đau khổ. Người ta chỉ thấy mệt do phải làm việc nhiều chứ không có cảm giác khổ về tinh thần. Khi chấm dứt tính toán, chấm dứt suy nghĩ và không tin vào nó nữa thì cảm giác về tinh thần này sẽ chấm dứt.

Phương pháp này nếu áp dụng chắc chắn sẽ hiệu quả!

Anh áp dụng và chờ đó, niềm vui sẽ đến với anh, sự may mắn sẽ đến với anh.

Nhưng anh cũng đừng có tham vọng nhiều quá, anh đừng có ra điều kiện cho sự may mắn và niềm vui. Có gì đến với anh thì anh cứ đón nhận nó. Cá lòng tong (anh có) cũng vui mà cá lóc (anh có) cũng vui, cọng rau (anh có) cũng vui mà ngọn cỏ (anh có) cũng vui. Anh đừng có so đo, tính toán với những niềm vui đến với mình.

Đó là tôi nói về chìa khóa cho việc chấm dứt cảm giác đau khổ để từ đó quý vị có niềm vui và sự may mắn. Nó là điều kiện ban đầu và cơ bản.

Và một mấu chốt thứ hai để giúp cho đầu óc của anh sắc sảo một cách lạ kỳ đó là phương pháp: Tập thông cảm và phát triển tình yêu không vì bất cứ một điều kiện gì.   


Tình yêu này không phải là tình yêu do anh chiếm giữ hay duy trì với một quan hệ nào đó để anh thỏa mãn cái gì đó. Nó không phải là loại tình yêu để anh thỏa mãn lời nói, để anh thỏa mãn nụ cười hay thỏa mãn cảm xúc, cảm giác hay để anh thỏa mãn sự khoe khoang, thỏa mãn sự thành công… Nó là loại tình yêu mà anh không biết nói như nào, không có chữ để anh đặt tên cho nó.

Khi anh tập phương pháp này là để cho cách làm việc của cái đầu thật sâu thẳm, thật sắc sảo, thật minh mẫn và anh hưởng lợi ích từ sự sâu thẳm và sắc sảo này.

Tóm lại là tôi đã đưa ra hai chìa khóa để quý vị hưởng và chúng ta ai cũng có khả năng hưởng được như vậy. Nhưng chỉ một chút lơ là mà chúng ta để đầu óc sa vào tính toán là hỏng chuyện liền. Anh lại tính là anh hay, anh hơn người khác thì lại mắc tiếp vào sai lầm. Một sai lầm ghê gớm! 
 
Không khác gì là anh đã đánh mất không biết bao nhiêu cơ hội tốt lành cho chính anh, anh đánh mất bao nhiêu niềm vui cho chính anh, anh đánh mất biết bao nhiêu giá trị vô hình dành cho anh. Tôi dám cam đoan là anh không khôn tí nào! Tôi phải dùng một câu để nói là: Sao mà anh dại dột thế!


Về tình yêu này không phải vì họ yêu anh mà anh yêu lại mà dù họ có ghét anh, họ có xư xử không đành hoàng với anh thì anh vẫn thương.  Họ ghét mình, họ thù mình mà mình thấy thương và thực sự thương người ta thì lúc ấy quý vị mới thấy nó “đã” thế nào, nó hay thế nào, nó thẳm sâu thế nào! Nó “đã” lắm là “đã”! Nó sâu sắc và mình cảm thấy rằng sao làm người mà “đã” quá trời “đã” thế này! Mình thấy rất thích thú!

Cho nên tôi thấy rất tiếc là nhiều người chưa hưởng được điều này, chưa hưởng được trạng thái ngược lại hoàn toàn 100% với người đời, chưa thưởng thức được cảm giác sâu thẳm, cảm giác cao đẹp của con người như thế nào! Đó là bức tranh rất đẹp chứ không phải là mình nói lên những lời thân phận để nó tạo ra những mảng tối của cuộc đời là đẹp đâu. Những mảng tối ấy chỉ đánh đúng vào những tâm lý bình thường thôi! Quý vị đi ngược lại, làm ngược lại mới thấy “đã”. Mà cái “đã” này quý vị cũng không làm thơ hay sáng tác nhạc được, quý vị cũng không thể viết tiểu thuyết được mà nó làm cho quý vị câm lặng luôn. Bởi vì câm lặng chính là sống, là hòa tan. Còn nếu mà anh nói được thì anh là người nói chứ không phải là người sống.

Nhân đây tôi cũng nhắc quý vị hiền giả minh triết là hãy tập sống và đừng tin vào lời nói của người khác, dù lời nói ấy nó đẹp cỡ nào. Phải thấy người ta sống! Phải căn cứ vào những chuyện người ta sống, căn cứ vào phong cách người ta sống, căn cứ vào tinh thần người ta sống, căn cứ vào sự sung mãn mà người ta sống, căn cứ vào sự sâu sắc mà người ta sống, căn cứ vào sự thụ hưởng mà người ta sống….

Khi quý vị áp dụng phương pháp nay hay còn gọi là phương pháp ngược, khi quý vị đã thưởng thức được sự sâu sắc của đầu óc của mình rồi thì lúc ấy quý vị không làm ra thơ được, không thể viết văn được…mà quý vị câm lặng vì quý vị đang hòa trong một chân lý vĩ đại, đang hòa trong một sự nhiệm màu vĩ đại của trời đất. Quý vị sống thực sự! Quý vị là thượng đế thực sự! Quý vị là năng lực nhiệm màu thực sự!

Cho nên, con người đa số chỉ biết rơm, rác của cuộc đời chứ chưa bao giờ con người biết giá trị tuyệt đối của cuộc đời bởi vì nó không được trình bày trong bất cứ một hình thức sách vở nào. Nó mãi mãi là bí mật đối với con người và con người cần biết là đã đánh mất biết bao nhiêu giá trị quý giá khi chúng ta làm người. Những giá trị mà chúng ta không thể tìm thấy được qua văn học, qua nghệ thuật. Nó vĩnh viễn là thế giới bí mật và nó chỉ dành cho người sống, dành cho người thực sự muốn sống chứ không dành cho người chỉ muốn giải quyết tình trạng tâm lý của mình.

Tôi thấy rất lý thú!

Và với đầu óc sâu thẳm và sắc sảo ấy, quý vị sống được trong nó thì quý vị thấy rằng việc có một cái nghề để mình kiếm tiền để sống nó rất là nhỏ bé. Mọi sự thành công khác thì quý vị sẽ thấy rất đỗi tầm thường. Quý vị có thể kiếm một nghề để sống nhưng nhất định cái đó nó khác xa với giá trị mà chúng ta thưởng thức. Nó khác xa lắm! Là một trời, một vực! 

Ai cũng có thể kiếm tiền để sống nhưng người mà có thể thưởng thức được cuộc sống một cách sâu thẳm thì rất hiếm hoi trên thế gian này. Vì người ấy đi vào một thế giới huyền bí hay một thế giới không có ngôn ngữ,

không có chữ viết,

không có âm nhạc,

không có âm thanh,

không có tiếng nói.

Rất thú vị!

Như vậy, chúng ta đã xác định lại những chân lý cơ bản mà ở trình độ quý vị có thể nhận thức được và có thể thực hành được chứ không phải những người mới học hay là chưa nghe pháp âm  bao giờ hoặc chưa có khái niệm gì về con đường mà chúng ta đang đi.   

Tôi cũng chia sẻ một sự hay hay thế này: Một người đang vui mà tôi thì lại đang ngồi chờ đón nỗi buồn đến với họ, nỗi khắc khoải đến với họ và sự bế tắc đến với họ. Đó là những người đang học với tôi.

Khi người ấy đang vui.

Tôi đố quý vị là tôi có vui không?

Chắc chắn là không!

Bởi vì tôi biết rằng tôi phải ngồi tôi chờ người đang vui kia sẽ trải nghiệm một sự bế tắc, trải nghiệm những nỗi buồn, những điều khó chịu..

Tôi ngồi chờ vì tôi biết là nó sẽ đi như thế! Không thể nào nó không đi như vậy được.

Bởi vì tôi biết chắc chắn là không có cách gì mà người ấy không tính toán. Tới một lúc nào đó vị ấy sẽ ngồi tính toán chuyện gì đó và lại bị ngược lại hết toàn bộ. Vị ấy đánh giá ngược lại, thấy vấn đề ngược lại và cách thức làm việc của đầu óc khi ấy sẽ dẫn người ấy tới cảm giác bế tắc, thất vọng và cảm thấy không có niềm vui gì trong cuộc đời này hết, sao mà làm người chán quá…..

Bởi vì vị ấy không bao giờ chịu buông sự tính toán của mình được và vị ấy không chịu tiếp tục phát triển tình yêu của mình! Con người khi ấy rất khô. Tình thương giống như là nguồn nước được tẩm trong người mình làm cho con người mình tươi mát. Bây giờ cạn tình thương nên con người ấy trở nên khô héo. Và vì thế mà đầu óc của con người ấy lại không trở nên sâu sắc được, đầu óc ấy lại không thể nhạy bén được. lại không linh hoạt và không thể mở ra cái nhìn sâu thẳm được. Đầu óc ấy cứ cùn dần, cùn dần và bị thâu tóm toàn bộ vào tình trạng toan tính, kể cả toan tính tốt chứ không phải chỉ trong toan tính xấu. Dù có toan tính tích cực, toan tính chính đáng cũng dẫn đến sự bế tắc. 

Cho nên, nếu quý vị để đầu óc không đi theo hai con đường, hai chân lý mà tôi vừa chỉ ra cho quý vị thì cái đầu của chúng ta cứ nhỏ mãi, nhỏ mãi mà không thể mở lớn ra được. Trong khi đó thì khả năng của đầu óc chúng ta lớn vô cùng! Lớn lắm! Nó vô giới hạn và quý vị sống với trạng thái vô giới hạn đó. Còn chuyện kiếm việc gì đó làm để có cơm ăn, áo mặc hàng ngày thì chúng ta cứ làm. Nhưng quý vị cũng biết rằng dù cho có nghề nào mà mình sắc sảo tới đâu đi nữa thì nó không phải là con đường dẫn chúng ta tới đời sống đầy sự huyền diệu, nó chỉ là phương tiện mà chúng ta cần có mà thôi. Do đó cho nên quý vị đừng có bao giờ mất thì giờ để lựa chọn cái gì mà mình cho là thỏa mãn nhất bởi vì chẳng có cái gì gọi là thỏa mãn cả về chuyện này cả. Có thể năm tháng, năm năm, mười năm…chúng ta có thể đổi mà chúng ta cũng không thể biết trước được. Hoàn cảnh đổi thì mình đổi luôn. Hay là nhiều khi mình thấy không cần làm chuyện này nữa, làm chuyện khác cho nhẹ hơn, cho hay hơn…

Do đó, chúng ta đừng quá ưu tư là phải chọn cái gì đúng nhất cho mình, vì nó không phải là nơi tạo cơ hội cho mình cống hiến. Nhiều khi quý vị cảm thấy nó giống như là tạo cơ hội cho mình cống hiến, để mình yên tâm mà cống hiến…nhưng sự thật thì không phải như vậy. Chúng ta chỉ biết là cần có một việc làm để sống, chỉ biết đơn giản như vậy. Còn sự lớn lao, sự sâu thẳm, sự huyền diệu, sự diệu vợi của hạnh phúc làm người thì nó nằm trong hai chân lý mà tôi vừa giới thiệu với quý vị trên đây chứ nó không nằm trong nghề nghiệp của quý vị, cho dù quý vị có thành công tới cỡ nào đi nữa. 

Khi quý vị điều chỉnh não bộ của mình làm việc theo 2 hướng đó thì quý vị thừa sức chịu đựng những điều mà quý vị cảm thấy chưa hài lòng. Rồi từ từ những gì nó làm cho quý vị khó chịu sẽ tự động đi hết, quý vị đừng quá nóng ruột và hãy tin tưởng là nó sẽ đi. Nếu chúng ta thực hành được hai phương pháp trên thì quý vị cứ tin rằng và chờ đó dú ít hay nhiều thì niềm vui sẽ đến với quý vị và những điều bực mình thì từ từ sẽ đi hết. Quý vị đừng có lo.

"Tất cả mọi tính toán ngoài thực tại sinh động thì đều nghịch với đời,  mà đã nghịch với đời thì sớm muộn gì cũng bị cuộc sống chôn vùi" - Master DuyTue
Trích Master Duy Tuệ - Ba Chân Lý - 16.4.2011 (* Tựa đề do người ghi tạm đặt)

Quý vị có thể trực tiếp đón nhận với Thầy Duy Tuệ qua Video sau:






157 - Bởi suy nghĩ chỉ là một bộ máy trong não mà thôi

Đầu mối của bản ngã chính là chỗ tin vào suy nghĩ, kinh nghiệm và ý niệm! Nếu tin bản thân chính là suy nghĩ, con người suy nghĩ chính là mình, nghĩa là tin vào một bộ máy. Bởi suy nghĩ chỉ là một bộ máy trong não mà thôi. Ví dụ, khi một người sử dụng chiếc xe để di chuyển từ chỗ này đến chỗ khác, thì chiếc xe là công cụ cho người đó dùng chứ không phải chính là họ. Cũng vậy, khi ta dùng một chức năng của não để suy nghĩ, để lập ý nguyện, để hướng đầu óc về một chủ đích hay chủ đề nào đó do cuộc sống yêu cầu, thì chức năng đó như một công cụ mà bản thân ta là người chủ. Tập thấy như vậy thì ta mới tỉnh thức được.

Trích từ cuốn sách Sống Minh Triết - Tác giả Duy Tuệ

116 - Sự suy nghĩ và tính toán là kẻ thù giết chết đời mình

Không biết có quý vị nào đã thấm thía với những suy nghĩ của mình chưa? Nếu chưa thì việc học của quý vị còn hời hợt lắm, khó mà tạo ra sự thay đổi ghê gớm! Quý vị phải thấy cho được, phải thấm nhuần được rằng sự suy nghĩ và tính toán chính là kẻ thù giết chết đời mình và nó đang rình rập để làm khổ sở mình từng ngày từng giờ, không cho mình sống. Có vị nào thấy được điều đó chưa? Tức là suy nghĩ tính toán cho cá nhân của mình: “Mình không thể chấp nhận mất mà phải được!” Được tiền, được quyền, được này kia nọ, được theo ý mình. Có người nào thấy những cái đó làm cho mình mệt mỏi chưa? Có thấy những cái đó là kẻ thù của mình chưa? Có thấy những cái đó là nguyên nhân gây khổ đau về mặt cảm xúc, về mặt tinh thần của mình chưa?  

Câu chuyện của Hg LTT: 

- Con LTT xin chia sẻ về sự mệt mỏi do suy nghĩ gây nên. Thời gian qua con cũng có nhiều suy nghĩ...
 
- Suy nghĩ có liên quan gì đến quyền lợi của mình không? – Thầy hỏi.
-  Dạ... không.

-  Nếu nó không có liên quan đến quyền lợi, liên quan đến sự được mất cho cá nhân mình, đến gia đình mình thì tại sao nó lại hành hạ, nó làm cho mình mệt mỏi được? Nhiều khi nó nằm sâu lắm, mình không thấy nên mình tưởng là không phải.

Con cũng có nhiều suy nghĩ nhưng suy nghĩ nhiều nhất là dành cho gia đình con.

-  Ừ.. Thì đó, đó chính là cái liên quan đến mình đó. Không ai không ai cho rằng chuyện mình lo cho gia đình là liên quan đến quyền lợi của mình cả. Nhưng chuyện đó sự thật hoàn toàn như vậy, đúng 100%, có bắn tôi chết thì tôi cũng cho là đúng. Do vậy nên mình cứ bám mãi vào đó.

Con cũng có nhiều chuyện để chia sẻ lắm... Con cũng không biết bắt đầu từ đâu... (nghẹn ngào)

- Buồn cười ha, tự nhiên mình rớt ra, sinh ra giữa trời đất này thế là mình dính tới hết gia đình này đến gia đình khác, dính chặt vô rồi phải lo. 

Có nhiều cách để lo cho gia đình lắm. Trong đó có cách lo cho gia đình bằng cách không lo gì hết. Nếu quý vị lo cho gia đình bằng cách không lo thì tôi cho rằng có nhiều thú vị hơn. Còn lo bằng cách tập trung hay âm thầm lo thì nhiều khi còn làm cho mình rắc rối và nhỏ bé lại. 

-  Dạ, con cũng cảm thấy như vậy. Cảm thấy nghẹt thở. 

- Mình phải có gan, cây cối trong rừng thì có cây mạnh, cây yếu, có cây sống lâu có cây chết nhanh. Phải có cái gan! Cùng lắm thì một số người thân nào đó sẽ chết. Nhưng họ chết hay sống không phải do mình, tại mình thấy mình nóng ruột và lo vậy thôi. Mà lo thì rối bời ngay!  

Quý vị học 1 năm, 2 năm, 5 năm, 10 năm, thông đạt trí tuệ này kia đủ thứ nhưng cứ để trong đầu óc lúc hiện lúc tan cái khái niệm có liên quan đến việc thỏa mãn một phần nào đó quyền lợi cá nhân hay gia đình mình, hay quyền lợi cá nhân đó ít ra thỏa mãn được một phần thú vui riêng của mình và mình đeo đuổi sự thỏa mãn đó thì tôi cho rằng người đó không phải là người khôn, không phải người có trí. 

Tôi không nói chuyện đạo đức! Người đó tưởng là mình khôn, tưởng là mình có trí nhưng thiệt ra dưới con mắt nhìn của tôi thì người đó là người ngu, người vô trí. 

Trong người của anh nó có khả năng thưởng thức vô lượng cảm xúc đặc biệt, có khả năng rộng lớn để thưởng thức những cảm xúc rộng lớn khác nhau. Nhưng anh chỉ biết vài ba cái cảm xúc ăn, ngủ, bồ bịch, thành tựu hay thất bại về mặt nghề nghiệp, tiền bạc. Anh chỉ có bấy nhiêu đó thôi chứ anh không biết trong đầu anh có vô lượng khả năng hưởng thụ với vô lượng cảm xúc mới lạ mà anh cần phải biết, nên biết để đừng đánh mất cơ hội làm người. 

Chúng ta cứ luẩn quẩn mãi với cái cảm xúc khi kiếm được chút tiền, kiếm chút sự nghiệp, kiếm chút khoe khoang, kiếm chút thỏa mãn, kiếm  chút thú vui ta thế này, ta thế kia. Đó chính là cái thỏa mãn dễ thấy nhất mà ai cũng đeo đuổi rồi tự thấy mình là trung tâm vũ trụ, mình làm cái bất kỳ ai cũng muốn, tức là ai cũng muốn cái mà họ đã biết. 

Còn nếu đem mấy cảm xúc về thú vui của anh ra so với trải nghiệm về những khả năng và cảm xúc vô hạn, thì những cảm xúc ấy của anh chẳng khác nào cảm xúc của mấy con ruồi, con nhặng thấy đống phân khoái chí rồi kêu to. Đó đâu phải là cảm xúc hay ho đâu! Đó là thứ cảm xúc ruồi nhặng! Tuy rằng nó làm ra vẻ hùng hùng hổ hổ, lên gân lên guốc ghê lắm! Nhưng thật tiếc khi anh chẳng biết rằng con người có khả năng thưởng thức vô tận các cảm xúc mới lạ khác nhau. 

Quý vị ngồi lấy sổ ra ghi thử quý vị có bao nhiêu loại khả năng thưởng thức cảm xúc, cũng chỉ loanh quanh chuyện ăn ngủ, làm tình, khoe của, khoe bằng… Đó là những thứ cảm xúc mà ai cũng biết và mơ ước. 

Trong khi khả năng thưởng thức của chúng ta lớn lao vô cùng. Mỗi người mới chỉ thưởng thức vài ba món đó mà còn chưa xong! Sáng cười, chiều khóc, tối ngủ không được – lập đi lập lại có bấy nhiêu ! 

Trong khi trời đất thì mênh mông, quyền lợi dành cho con người thì mênh mông. Khả năng thưởng thức thì vô tận, cảm xúc trào dâng trong tâm hồn là vô biên. Chúng ta mới thưởng thức có chút xíu mà cứ trồi lên rớt xuống mãi mà vẫn không dám bỏ. Kẹt ở chỗ đó! Bỏ thì sợ người ta chê, sợ khác người, sợ bình luận, sợ bị nói là bệnh thần kinh. 

Tôi đã từng nói, người đời không bao giờ có thể khám phá được cái thế giới bí mật của hạnh phúc, vĩnh viễn không bao giờ thấy được. 

Khái niệm hạnh phúc chẳng qua chỉ là khái niệm thuộc về ước mơ của con người trong đời sống chịu đựng căng thẳng, thoải mái ít mà căng thẳng nhiều, cười ít mà khóc nhiều nên con người mơ ước đến hạnh phúc nào đó mà con người chưa đạt đến. 

Mà hạnh phúc không phải là không có. Có! Nhưng những người đạt được cái đó người ta không nói ra được, không có văn bản nào để lại được, không có bức tranh nghệ thuật nào để lại được. Các tài liệu đó không để lại được. 

Còn những tài liệu để lại được về các vĩ nhân hoặc các bức tranh nổi tiếng được lưu lại trị giá đến hàng trăm triệu thì đó toàn là đau khổ thôi. Con người chỉ toàn ca ngợi khả năng chịu đựng sự đau khổ hay ca ngợi nghệ thuật diễn đạt tâm hồn đau khổ sâu thẳm thôi. 

Còn tôi cho rằng, phải viết bên dưới mỗi tài liệu là: «Người đời có ca ngợi thì ca ngợi nhưng không nên đề cao vì đây là những điều không hay. Tôi viết lại cảm xúc thất bại và khổ đau do tôi sống không được hạnh phúc. Tôi viết ra những áng văn như thế này nhưng tôi khuyên là người đời đừng cho nó là có giá trị.»

Cái cách người đời tán thán và thưởng thức thì quý vị cũng thấy rồi đó, toàn là tán thán và thưởng thức những chuyện thất bại, những chuyện khổ đau, những tuyệt vọng, những tiếng rên của kẻ tuyệt vọng, chứ có ai thưởng thức được âm thanh rên rỉ của kẻ sung sướng. 

Cũng là âm thanh xúc cảm nhưng âm thanh của người sung sướng, hạnh phúc vô tận thì người đời không nghe, không thấy được và người đời chỉ nghe và thấy những âm thanh rên rỉ của những kẻ thất vọng, thất bại, chưa thỏa mãn, chưa bao giờ toại nguyện với cuộc sống. 

Người đời nghe được, thấu hiểu được vì lẽ sao nó giống mình quá ! Người đời chỉ ca ngợi được tới đó thôi, đầu óc còn nghèn nàn lắm! Cho nên người ta đi thờ cái sự chịu đựng. 

Qua đó, cho thấy sự hiểu biết, sự tôn thờ của con người chỉ ở mặt tiêu cực, rất nhỏ, rất dở, còn mặt tuyệt hảo thì người đời chưa thấy, không thấy được nên làm sao chỉ cho người ta được. Làm sao có những dấu hiệu gì để cho người khác theo được? Không có! Hy vọng gia đình Minh Triết, hiền giả Minh Triết có thể chứng minh được điều đó! 

LTT chia sẻ tiếp đi, nói ra để cho các đồng đạo của mình thấy mà tránh. Quý vị phải tự do, quý vị phải rộng mở cái đầu. Lúc ấy hoàn cảnh gia đình và những người thân trong gia đình bắt buộc phải thay đổi! Và họ phải tự thay đổi.  Còn quý vị không thể  thay đổi được họ! Quý vị dùng tiền thay đổi cũng không được, dùng tình thay đổi cũng không được, không cách chi được cả! Quý vị chỉ có một lực duy nhất để giúp người khác thay đổi đó là lực thay đổi chính mình. Phải dùng lực đó, cái lực ấy bao bọc hết tất cả, tác động đến chung quanh và giúp cho người khác tự thay đổi. Quý vị cũng không được đem ý tưởng thay đổi người khác ở trong đầu của mình để tạo ra sự thay đổi cho người ta được. 

Quý vị cứ gieo hạt giống xuống dưới đất, hạt nào mọc được thì mọc, không mọc được thì thôi, kệ nó! Nếu quý vị không kiên quyết tạo ra sự thay đổi ghê gớm trong chính mình thì đừng bao giờ nghĩ tới một khả năng nào có thể giúp đỡ được cho gia đình. Không bao giờ có! 

Quý vị làm ra tiền, có chút ít tiền, quý vị có dùng tiền thay đổi được ai không? Chắc chắn không! Chỉ làm cho sự thay đổi phức tạp, chỉ khiến người ta dựa dẫm vào đó, làm khó mình hơn, bu vào mình nhiều hơn, cuối cùng mình sa vào bẫy của người ta. Bởi trong đầu mình có con ma rắc rối, nếu không khéo nó sẽ càng ngày càng lớn, mọc hàng trăm cái tay, hàng trăm cái đầu, làm khó mình mãi. Con ma đó to lắm đó!

Quý vị cố gắng tạo sự thay đổi lớn lao nhất cho chính mình trước đã! Không có nói tới gia đình, người thân được. Giờ người thân anh đang khó khăn về tiền bạc, anh nói: Thôi! Giờ tôi còn phải đi mò khoai, mót củi để mua mắm muối cho gia đình. Đó là cái chuyện thực tế nhất, không nói chuyện viển vông. 

Hoặc có người lì là bỏ nhà đi quách, chẳng hạn đi nước ngoài học 3 năm liền. Nếu chẳng may trong lúc vắng mình, gia đình mình có chết thì chấp nhận. Nhưng có khi trong lúc vắng mình gia đình mình sẽ tốt hơn thì sao? Mình không thể biết được gia đình sẽ tốt hơn hay không tốt hơn khi có mình. Và nhất là đừng bao giờ tin rằng có mặt mình thì gia đình sẽ tốt hơn. Niềm tin đó chưa chắc đã đúng, đa số đều bị dính chỗ này, đều cho rằng có mặt mình thì gia đình tốt hơn. Phải coi chừng, đừng nhầm lẫn! 

Tôi có nghe qua một câu chuyện đại khái là ông nọ có 4 đứa con, trong đó có 1 đứa rất ngỗ nghịch, làm biếng và hay ghen tỵ với mấy đứa khác. Ông tuổi đã già, bà vợ thì mất sớm vì bệnh, chỉ còn ông nuôi dưỡng mấy đứa con và kinh doanh tiệm thuốc bắc. Ông buồn rầu kể với tôi rằng: “ Tôi có một thằng con nói hoài không nghe, hồi mẹ nó sống nó gây rắc rối cho mẹ nó, bây giờ thì nó gây rắc rổi cho tôi và mấy đứa em nó”. Mà thằng này lại là thằng con trai trưởng mới chết. Ổng mời sư, mời đủ thứ người tới giúp cũng chẳng giúp được gì cho cậu con trai này. Một hôm ông tự bảo: ‘’Thôi bây giờ mình phải bỏ nhà đi xứ khác sốn. Kệ nó, cái đám này sống dai lắm không chết đâu mà sợ’’. Ông vẫn tiếp tục nghe ngóng, 3 đứa con kia vẫn tốt, còn thằng con trai trưởng chỉ ngồi ngóng xem cha nó làm cái gì, em nó làm cái gì cho nó mà thôi. Sau 3 năm sống ở nước ngoài, nó vẫn không có gì thay đổi. Ông bèn nghĩ ra kế khác, ông nhờ một người quen gửi tài liệu về chứng minh rằng ông đã chết do bạo bệnh và nhờ người thiêu xác. Khi nghe tin đó, 3 đứa con kia khóc ròng, khóc chết bỏ luôn. Thằng lớn lúc đó vẫn chưa khóc, nó còn nghi ngờ, nó còn đang tìm cách thỏa mãn cái đầu óc của nó. Đến ngày thứ 5, thứ 6 mấy đứa em vì thương nhớ bố quá nên bỏ việc. Lúc ấy không hiểu thế nào mà nó lên tiếng an ủi mấy đứa em đừng buồn nữa. Tự nhiên nó thể hiện tinh thần, trách nhiệm của người anh trai trưởng đối với mấy đứa em và thay đổi rất tốt. Mấy đứa em mừng lắm! Người cha theo dõi suốt từ nước ngoài, khi thấy thằng con tốt rồi thì ông quyết định trở về nói rõ lý do. Cả 4 anh em vô cùng mừng rỡ. Ông bố cũng mừng vì thấy các con đoàn kết, người con cả cũng biết làm ăn. Lúc đó, người con cả mới xin lỗi mấy đứa em, xin lỗi bố và quyết tâm thay đổi tốt. 

Câu chuyện đó có cái thú vị là mình cứ nghĩ rằng mình ở bên cạnh nó mới xong. Nhưng sự thật là nếu bỏ hẳn luôn thì tự nhiên sẽ xong! 

Quý vị thấy cách giáo dục của châu Âu đối với con cái khác xa so với cách của người châu Á. Người châu Âu rất sợ đụng chạm đến lòng tự ái, lòng tự trọng của con cái. Người châu Á thì không sợ cái đó, chỉ sợ con mình không giỏi chứ không ngại chạm đến tự ái của nó. Ví dụ, người châu Âu đâu có dám chửi con mình: “Mày là cái đồ hư hỏng, mày là cái đồ vứt đi, học hành không ra gì, mày là cái đồ lười biếng, ăn bám”! Mà họ nói rất nhẹ nhàng, tình cảm: “Con tốt lắm, con yêu thương của bố mẹ, con xứng đáng lắm, bố mẹ tự hào về con lắm, con ráng lên chút nữa đi con”. 

Người châu Á thẳng thừng hơn: “Mày là cái đồ vứt đi. Một là mày đi chăn bò, hai là mày ra làm quan. Mày muốn chăn bò hay làm quan? Tao dòm cái tướng mày là đi chăn bò, tao không muốn thấy cái mặt chăn bò của mày nha mày! Từ nay về sau mày phải làm cho đàng hoàng nha mày, học là phải điểm cao nha mày, không được điểm thấp nha mày! Mày dốt hả mày, mày lười hả mày, mày là cái thằng mất dạy!» Đó là cách giáo dục của người châu Á. 

Thật ra mình không thể nói cái nào tốt hay xấu được, tùy theo văn hóa mỗi xứ. Người châu Á dạy con mặc dù cứng rắn hùng hổ nhưng cũng có cái hay của hùng hổ. Người châu Âu dạy theo kiểu không dám đụng đến lòng tự trọng, tự ái của con cái cũng có cái hay riêng. Nhưng có nhiều trường hợp nó không nghe, nó muốn làm gì nó làm thì sao đây?

Ví dụ theo văn hóa châu Á, cha mẹ bảo: “Tao đẻ mày ra, tao hi sinh cả cuộc đời cho mày. Mày con tao mày phải nghe tao.” Con cái đáp: “Dạ dạ, con mang ơn bố mẹ nhiều.”Còn theo văn hóa châu Âu, lỡ nó nói: “Tôi đâu có muốn làm con ông bà, ông bà đẻ tôi ra thì phải lo cho tôi chứ, tôi có muốn làm con mấy người đâu?” thì quý vị tính sao?

Thật ra cái này không nói đúng hay sai được, do văn hóa mỗi vùng thôi! Quý vị là hiền giả Minh Triết thì cũng đừng có chấp vào con đường mòn. Cứ mạnh dạn làm ngược lại thử xem, làm thử coi ai chết? Đừng sợ đau! Mà người châu Á lại dễ làm hơn người châu Âu à! Vì người châu Á không sợ người khác đau! “Mày có lòng tự trọng, tự ái hả? Tao muốn mày dẹp cái lòng tự trọng qua một bên được không? Mày chả có lòng tự trọng, tự ái gì hết! Bỏ đi!” Còn người châu Âu không được à! Đụng tới lòng tự trọng, tự ái của nó là ghê lắm à! Không có dám đụng tới đâu à! Mặc dù, nó là con mình à!

Coi vậy chứ phương pháp ngược có ưu điểm trong đó nên đừng có sợ mà không dùng. Không phải ngày đêm đeo bám là được đâu. Cho đứt một khoảng luôn! Nhiều khi tình thế sẽ tốt hơn. Nhiều trường hợp nó dựa anh hoài, nó dựa miết dẫn tới nó bám anh cả đời, nó chẳng thay đổi gì hết. Và chính anh là người tạo cơ hội cho nó hư luôn. Nếu anh dứt khoát, nghiêm khắc tiêu diệt lòng tự trọng của nó ngay từ đầu thì sẽ khác. Bây giờ đã cuối đời rồi mà nó vẫn bám vào anh mãi. Anh đã tạo cho nó một sự hư hỏng rồi nên không còn thuốc chữa nữa! Do đó, phải cố gắng làm ngược.

Tôi nói thực tế chung quanh có những lực vô hình nhiệm mầu khó thấy và thực tế trong tương lai sẽ có những điều tốt đẹp đến với chúng ta. Nhưng chúng ta cứ muốn định hình cho tương lai trong khi chúng ta không thể định hình cho tương lai được. Chúng ta không thể biết trước được tương lai nhưng chúng ta có quyền làm những chuyện tốt đẹp nhất ở hiện tại mà không cần nghĩ tới tương lai, tương lai chỉ là kết quả tất nhiên, không có gì phải bàn, phải lí luận, chả cần phải nói tới chuyện làm cái này để cho ngày mai. Nếu có dạy thì dạy con mình ra đường phải cẩn thận, coi chừng người ta dụ dỗ, bắt cóc, phải ráng học, phải làm siêng, phải dẹp hết lòng tự ái, tự trọng qua một bên và lo học hành. Tương lai nếu không có tsunami, động đất hay chiến tranh mà nó còn sống thì nó sẽ tốt thôi. 

Chứ không phải nói tao lo cho mày thì tương lai mày nhất định phải như thế. Không phải vậy! Anh định cho con anh một tương lai, anh phải coi chừng vì cái đời của anh, cái đầu của anh chỉ tới cỡ đó thôi. Còn cái đầu của nhân loại rộng lớn hơn, nhiều chuyện lớn tốt đẹp xuất hiện mà anh đâu có biết được. Mà nhiều khi anh định cho nó bây giờ như thế, nó không biết gì nhưng lại ráng theo anh thì nó đánh mất bao nhiêu cơ hội tốt đẹp khác. Bởi nó không đủ sức tiếp nhận sự hay ho khác bao la bát ngát mà muốn tiếp nhân sự hay ho, bao la bát ngát thì buộc nó phải trải qua sự giáo dục về khả năng đặc biệt. Còn bây giờ anh đã định cho nó một tương lai theo đường lối của anh rồi cho nên nó không đủ khả năng để tiếp nhận những niềm vui lớn lao khi anh đã qua đời. Cho nên không được quyền đặt tương lai theo định kiến riêng của mình được.

Cha mẹ làm sao biết ngày hôm nay tôi sống như thế nào? Làm sao biết được! Ông bà nội tôi làm sao biết được! Cũng như chúng ta làm sao biết được ngày mai, con cái chúng ta ra sao mà vẽ ra tương lai?  

Dù hôm nay hay ngày mai thì cũng do cái đầu quyết định, chúng ta chỉ dạy cho chúng phương pháp để làm sao cái đầu của chúng tốt nhất, bất cứ tương lai thế nào, hoàn cảnh như thế nào, với cái đầu thật tốt thì chúng có khả năng vô tận tiếp nhận tương lai của chúng. 

Cho nên anh chuẩn bị cho chúng cái đầu thôi, chứ chớ có dại mà chuẩn bị cho chúng ý tưởng. Nhưng muốn chuẩn bị cái đầu thì đôi khi anh phải dùng ý tưởng, chứ ý tưởng không phải là mục tiêu nói tới mà chỉ là phương tiện để giúp cho chúng mở cái đầu. 

Khi cái đầu đã mở thì ý tưởng về tương lai không còn giá trị nữa, nó sẽ làm chuyện khác. Ý tưởng luôn luôn vẫn là điều làm cho cái đầu ổn định. Ý tưởng thuộc về sáng tạo, nên nó thay đổi thường xuyên, nhưng ý tưởng tích cực lúc nào cũng giúp cho cái đầu mở. 

Trích Master Duy Tuệ - Suy Nghĩ Và Tính Toán Đánh Mất Hạnh Phúc  - 19.4.2011 (* Tựa đề do người ghi tạm đặt)

052 - Con tim cũng có trí tuệ


Đã nhiều lần thầy nhận ra rằng con tim cũng có trí tuệ, nhưng không phải trí tuệ của sự suy nghĩ, mà là thứ trí tuệ trực giác và thầy chỉ tin vào con tim thôi. Đó là kinh nghiệm tâm linh của thầy. Nếu đứng trên chiều dài của lịch sử phát triển loài người thì không có một thành tựu vật chất nào có thể tồn tại được thật dài lâu. Tri thức cũng là một dạng vật chất. Ngày thầy được chư Phật dắt theo các Ngài, ngày ấy thầy cũng giã từ tri thức và mọi suy nghĩ của thầy. Thầy cũng được Chư Phật dạy thầy rằng  chính những khổ đau mà thầy trải qua cũng bắt nguồn từ suy nghĩ. Thời gian trải nghiệm khổ đau chắc cũng tạm đủ nên các Ngài đã dắt thầy ra để về với các Ngài. Thầy còn nhớ cảm giác ngày ấy như đã vĩnh biệt thế giới nầy nhưng xác vẫn chưa thiêu. Bây giờ thầy sống trong trạng thái ấy. Có thể chẳng ích lợi cho nhiều người trong lúc nầy, nhưng chắc chắn nó cũng an ủi cho những ai có nhân duyên với trạng thái tâm ấy.


Nếu nghiên cứu lịch sử phát triển của những ý nghĩ, thì khó nói được rằng ý nghĩ nào giúp cho con người bớt khổ đau. Bởi lẽ kết quả cuối cùng của mọi ý nghĩ đều đem lại khổ đau cho chính tác giả và nhân loại. Con đường của thầy đi là con đường từ chối mọi thành tựu cho chính mình, từ chối mọi suy nghĩ và suy luận.

Trích bài Con tim cũng có trí tuệ - Master Duy Tuệ - 2003

043 - Kết nối sức mạnh tạo hóa

"Sự tĩnh lặng bên trong (hay năng lượng của Phật tính) với năng lượng tĩnh lặng của tạo hóa bên ngoài là hoàn toàn trùng nhau.
Suy nghĩ chính là "thủ phạm" ngăn cách ngăn cách năng lượng tĩnh lặng của Phật tính với năng lượng của tạo hóa bên ngoài.
Do đó, hoàn toàn có thể tập kết nối sức mạnh bên trong với sức mạnh bên ngoài.
Khi kết nối được thì sức mạnh của một người không còn là sức mạnh của cá nhân, mà là sự cộng gộp với tất cả các sức mạnh bên ngoài, tức là sức mạnh của vũ trụ."
(Trích sách Sống Minh Triết, Đạo sư Duy Tuệ, NXB VH -TT, 2009)
- Duy Tuệ -

038 - Bộ máy suy nghĩ chỉ là công cụ





"Đầu mối của bản ngã chính là
chỗ tin vào suy nghĩ, kinh nghiệm và ý niệm!




Khi con người không điều khiển được bộ máy suy nghĩ, để nó tự động chạy và bản thân mình chạy theo, không làm chủ được nó, thì không thể biết là đúng hay sai.




Suy nghĩ là nguyên nhân gây ra khổ đau, bộ máy suy nghĩ là vô cùng nguy hiểm và chúng ta phải biết sử dụng, phải làm chủ được bộ máy suy nghĩ.


***


Khi cần suy nghĩ thì suy nghĩ để giải quyết, sắp xếp, phân tích và quyết định vấn đề trên cơ sỏ dữ liệu đã có rồi.


Cần nhận thức và ghi nhớ rằng bản ngã được sinh ra chính từ bộ máy suy nghĩ.


Luôn luôn để ý đến bộ máy suy nghĩ, không được tin, chạy theo và đồng hóa chính mình với bộ máy suy nghĩ.


Bộ máy suy nghĩ làm việc và con người thật hoàn toàn khác nhau.
Con người thật chính là đại tỉnh thức.


Hãy quan sát và lắng nghe để trở về tỉnh thức."


(Trích sách Sống Minh Triết, Đạo sư Duy Tuệ, NXB VH-TT, 2009)


- Duy Tuệ -