Thiền Minh Triết là gì? Thật ra, ba chữ
Thiền Minh Triết hoàn toàn không có nghĩa gì hết. Chúng
ta tạm mượn ba chữ này ghép lại để truyền tải một nội dung là các phương pháp
khai mở sự bí mật nhiệm màu của cái đầu và con tim chúng ta. Đây là chuyện có
thật hoàn toàn. Đầu óc con người chúng ta hàm
chứa những
sự bí mật vô cùng vĩ đại. Trong
Phật giáo có câu “Thiên thượng, thiên hạ duy ngã độc tôn”,
có nghĩa
là “Trên
trời dưới đất này không có gì cao quý hơn con người”.
ABA Quotes
Showing posts with label Dân tộc Việt Nam. Show all posts
Showing posts with label Dân tộc Việt Nam. Show all posts
Để bản thân mình và gia đình mình tồn tại một cách hiệu quả, dễ chịu và an toàn nhất.
10:49:00 PM
coi chừng cái đầu, Dân tộc Việt Nam, Doanh nhân, Hạnh phúc gia đình, Khả năng nhận thức, Nhật ký Thầy Trò, Trí thấy, Tuổi trẻ
![]() |
| Hình ảnh minh họa - sưu tầm trên internet |
Tôi chúc mừng Tuệ Uy Hạnh đã không còn cái thấy dẫn đến các cảm xúc khổ đau như trước khi chưa nghe các Pháp Âm.
Các phương pháp mà tôi chia sẻ để giúp người thật sự muốn chấm dứt khổ đau và thọ hưởng niềm an lạc nội tâm thật ra không liên quan gì đến các tôn giáo. Nhưng vì cùng là con người nên có nhiều cái thấy cũng trùng giống và đôi khi ngôn ngữ không đủ nên tôi cũng phải dùng những từ hoặc những khái niệm mà các vị đi trước đã dùng.
169 - Những thông tỏ về Vu Lan Báo Hiếu sau hàng ngàn năm mờ mịt
5:06:00 PM
Báo Hiếu, Con đường Phật Nhân Bản, Dân tộc Việt Nam, Doanh nhân, Hiểu Phật, Người già, Nông thôn, Phật tử, Tăng Ni, Trí thấy, Tuổi trẻ, Vu Lan
1. Chúng ta mượn ngày báo hiếu như một cơ hội để phát huy những phẩm chất tốt đẹp giữa chúng ta với người xung quanh ở tất cả các mối quan hệ, chứ không riêng gì giữa cha mẹ và con cái. Nhân ngày này, chúng ta kiểm tra lại, đánh giá lại, và cố gắng thể hiện mối quan hệ bình đẳng, trách nhiệm, thương yêu, chăm sóc, giúp đỡ lẫn nhau, quan tâm đến nỗi cô đơn, nỗi khó khăn riêng của nhau. Đó là cách báo hiếu đúng theo nền văn minh Việt Nam .
Điều Quý Giá của Tuổi Trẻ
8:53:00 AM
Bí quyết - Kỹ thuật, Chân lý, Dân tộc Việt Nam, Nhật ký Thầy Trò, Sự thật đang xảy ra, Tính Thông Thái của dân tộc, Trí thấy, Tuổi trẻ
Bỗng dưng tôi thấy cần ca ngợi điều này nơi tuổi trẻ:
Thứ nhất là: Thực hiện cuộc cách mạng vĩ đại và thường xuyên trong đầu óc.
Phải cố gắng lật nhào tất cả những thứ gì mà người khác muốn mình phải lưu giữ trong đầu như là "Chân Lý Sống". Mỗi người cũng đừng tự nguyện nhồi nhét vào đầu óc mình những thứ gọi là giá trị chân lý. Hãy tôn trọng giá trị của tình trạng đầu óc tự do gần như tuyệt đối để sáng tạo cuộc sống.
Phụng sự sứ mệnh: "Phát triển tính thông thái của dân tộc mình" trước đã!
10:41:00 PM
Dân tộc Việt Nam, Lực màu nhiệm, Nhật ký Thầy Trò, Tính Thông Thái của dân tộc, Trí thấy, Trực Tiếp Trao Truyền, Tuổi trẻ
- Phải luôn nghi ngờ những ý nghĩ của mình, đừng tin nếu đã lỡ suy nghĩ.
- Luôn thức tỉnh với những ý nghĩ thuộc "logic" thế gian này chồng chất trong đầu óc mình.
- Tập sống và học tập các tính chất, các quy luật của Tạo Hóa thông qua thiên nhiên, loài vật và các ứng xử của các trẻ thơ để khám phá ra những điều khó hiểu, khó thấy trong đầu óc.
- Chỉ tin vào những gì không thể giải thích, tránh tin vào những gì mình có thể giải thích.
- Tuyệt đối tin vào lực mầu nhiệm bao phủ xung quanh mình.
- Khi lỡ suy nghĩ điều gì thì tìm cách bỏ ngay! Tuy nhiên khi đứng trước các sự lựa chọn thật cụ thể, quý Hiền giả được phép thực hiện suy nghĩ cho sự lựa chọn trên các sự kiện hay sự việc cụ thể, nhưng cũng đừng tin vào suy nghĩ này.
Bản Chất Văn Hóa Sâu Thẳm Của Người Việt Nam
10:51:00 AM
Bản Chất Văn Hóa Sâu Thẳm, Dân tộc Việt Nam, Suối nguồn yêu thương, Thiếu nhi, Tính Thông Thái của dân tộc, Tình yêu dân tộc, Vườn hoa Mơ Ước
Bây giờ, ông trở về đề tài chính hôm nay mà ông muốn trao đổi với các cháu, đề tài chính mà các cháu cần phải biết. Cái này mang một tính chất khác. Nó mang tính chất để cho các cháu biết cách nhìn về mình, biết cách nhìn về người khác, biết cách ăn nói, biết cách trả lời. Làm sao nhìn về giá trị người khác cũng như nhìn giá trị của mình, nó là cái gì ? Mình nhìn về người của các dân tộc khác như thế nào ? Các dân tộc khác tuy có những điểm nào đó giống chúng ta nhưng cũng không thể giống hệt như chúng ta được.
118 - Dùng khả năng ý chí, khả năng nhận thức để sáng tạo và phát triển tình yêu rộng lớn
8:27:00 AM
Bí quyết - Kỹ thuật, Chìa khóa, Dân tộc Việt Nam, Giới thiệu bài giảng mới, Không than trách tiêu cực, Trí thấy, Tuổi trẻ, Ý chí
Mỗi vị phải có con mắt quán xuyến dân tộc của mình. Chỗ nào cũng là quê hương, là dân tộc của mình. Quý vị dù có ở nơi khác, xứ khác cũng thấy nó gần giống như dân tộc của mình. Cho nên, để tránh bớt tình trạng là có lúc núi thì chạy từ nước này sang nước khác, sông cũng chảy từ nước này sang nước khác…thì tại sao lại phải giành ăn, giành đất rồi chém giết lẫn nhau. Ai là người tổ chức ra những chuyện giành nhau, chém giết nhau? Nó phức tạp quá! Tại sao mình không thương nhau được, mình không thông cảm với nhau được mà phải giành qua lấn lại rồi đánh chém nhau mãi trong cùng bầu khí quyển này. Bầu khí quyển bao bọc lấy trái đất của chúng ta nó mỏng lắm. Nếu chúng ta không cùng nhau bảo vệ trên mặt đất và bầu khí quyển thì tất cả sinh mạng trên hành tinh này bị đe dọa hết. Tại sao mình không thể sống chung với nhau được?
Điều Cấm Kỵ
8:14:00 PM
Bí quyết - Kỹ thuật, Cõi thiêng liêng, Dân tộc Việt Nam, Nhật ký Thầy Trò, Tết Nhâm Thìn 2012, Tình Thầy Trò, Tình yêu dân tộc, Vườn hoa Mơ Ước
Hôm trước, Nguyệt Thiên kể một câu chuyện mà Nguyệt Thiên đã làm về vấn đề cùng với các bạn thay đổi cách nhìn đối với cô giáo dạy môn Toán, vừa là cô giáo chủ nhiệm của lớp Nguyệt Thiên. Cô giáo và các bạn đều rất cảm động khi biết được chuyện đó. Câu chuyện đó ông rất ấn tượng. Ông rất thích nghe những câu chuyện các con trưởng thành được như vậy. Rồi các con bàn chuyện những ảnh hưởng của người Hán lên phong tục của Việt Nam và Việt Nam phải loại bỏ những ảnh hưởng đó. Ông rất thích những chuyện đó.
180 - Sức sống có tính độc lập tự do mạnh mẽ
8:20:00 AM
Dân tộc Việt Nam, Doanh nhân, độc lập, Trí thấy
"Hiền giả Minh Triết phải làm gương, phải tỉnh táo đứng ở vị trí tinh thần độc lập dân tộc rồi phát huy, phát triển sức sống của dân tộc mình. Sức sống ấy vốn không có ngôn ngữ, khái niệm, chữ nghĩa, hình tướng. Nó đơn giản chỉ là một sức sống có tính độc lập tự do mạnh mẽ, đang âm ỉ tồn tại và phát triển trong từng con người Việt Nam, dù ít hay nhiều." - Thầy DUY TUỆ - Trích trong sách sắp xuất bản Người Việt Nam, Hồn Việt Nam do Công ty CP Đầu tư Giáo dục Minh Triết tổ chức ấn hành.
Điều quan trọng cho mỗi Hiền giả Minh Triết
8:13:00 AM
Bí quyết - Kỹ thuật, Dân tộc Việt Nam, Hiền giả Minh Triết, Nhật ký Thầy Trò, Trí thấy, Tuệ Tri
Thầy Duy Tuệ : Phải có nhận thức được cái gì sẽ cản trở mình đi đến tận cùng. Nhất là khi mình sẽ đối mặt với nhiều khó khăn, nhiều đoạn đường tưởng chừng như không thể vượt qua. Ngày xưa khi mới khởi sự, hầu hết những ai biết Thầy cũng đều thấy rằng Thầy không thể đi xa hơn được bởi bao nhiêu chướng ngại như truyền thống lâu đời…
Thầy nhìn thấy tất cả và thấy rõ ràng bao điều chướng ngại, nhưng Thầy cũng nhìn thấy con đường đi tới tận cùng và nhìn thấy cách làm sao để không có gì có thể cản trở mình được.
Và đến tận hôm nay, biết bao học trò của Thầy đã tiến bước cùng Thầy, trong đó con là một trong những học trò đầy tự tin trên con đường này.
177 - Mỗi con người, mỗi dân tộc cần nhìn thấy cho được giá trị riêng và phát huy giá trị riêng của mình
1:04:00 AM
Bí quyết - Kỹ thuật, Dân tộc Việt Nam, Trí Chủ, Trí thấy
"Dù sự thấy có phát triển sâu thẳm và vô tận, vô biên tới đâu nhưng nó vẫn không thể thoát ly khỏi hình tướng được. Do đó, cần phát huy giá trị của hình tướng mang dấu ấn riêng của dân tộc thì giá trị vô tướng và hình tướng mới cộng thành giá trị của một con người. Tài sản của riêng mỗi con người là sự thấy sâu thẳm và từ đó phát sinh ra những giá trị khác, trong đó có tình yêu chân thành. Cho nên, mỗi con người, mỗi dân tộc cần nhìn thấy cho được giá trị riêng và phát huy giá trị riêng của mình" - 23.10.2011 - Thầy DUY TUỆ - Trích trong sách sắp xuất bản do Công ty CP Đầu tư Giáo dục Minh Triết tổ chức ấn hành.
176 - Cái đầu mình không thể mất chủ quyền được
2:55:00 PM
Bí quyết - Kỹ thuật, Dân tộc Việt Nam, Sách sắp xuất bản, Trí thấy
"Chẳng những phải bảo vệ chủ quyền về biên giới bên ngoài, mà chúng ta và mỗi người còn phải bảo vệ chủ quyền bên trong đầu óc của mình. Cái đầu mình không thể mất chủ quyền được, không thể để cái đầu mất chủ quyền vì những luồng tư tưởng hay ý tưởng bên ngoài xâm nhập vào." - Thầy Duy Tuệ - Trích trong sách sắp xuất bản do Công ty CP Đầu tư Giáo dục Minh Triết tổ chức ấn hành
Tự Do và Dân Chủ Trong Gia đình Minh Triết
5:44:00 PM
Bí quyết - Kỹ thuật, Dân chủ trong đầu óc, Dân tộc Việt Nam, Hiền giả Minh Triết, Nhật ký Thầy Trò, Trí thấy, Tự do
Chào các Hiền giả quý mến,
Vì lý do nào tôi viết bài này cho quý Hiền giả?
Tất cả cũng chỉ vì sự phát triển lực hấp dẫn cho mỗi người
Với chính mình, gia đình mình và xã hội.
Tôi sẽ nói gì trong chủ đề đặc biệt này?
Coi đây như là bản nháp ban đầu
(Mới chỉ là bản nháp ban đầu)
Gợi mở cho khái niệm khó hiểu về tự do dân chủ này.
Sức Mạnh Gia Đình Minh Triết
8:34:00 AM
Châu Âu 2011, Dân tộc Việt Nam, Gia đình Minh Triết, Suối nguồn yêu thương
Tôi chào quý Hiền Giả Minh Triết
(cứ tạm gọi như vậy)
Tôi đang lưu nghỉ tại Brno, Cz và tâm sự vài điều cùng quý vị
Điều mong mỏi lớn lao của tôi là
được nhìn thấy nhiều dân tộc trên thế giới
thực sự quý mến dân tộc Việt-Nam chúng ta.
Điều này cũng là giấc mơ chung của mỗi người Việt-Nam
Đã là giấc mơ ắt sẽ thành sự thật, chỉ là thời gian.
Để giấc mơ biến thành sự thật cho nhanh
Cũng nên có nhiều người Việt-Nam làm tấm gương hy sinh lợi ích cá nhân và gia đình mình.
Mọi lợi ích cá nhân rồi cũng không còn hoặc cũng chẳng ai lưu tâm khen thưởng hay quý mến lưu truyền
Nhưng một dân tộc được nhân loại yêu quý là vẻ đẹp thiêng liêng dài lâu.
Tôi mong mỏi các HGMT là những người có đức hy sinh và
dám lìa xa những cảm xúc ham muốn như quyền uy, tên tuổi, tiền bạc, thành đạt...
Gia đình Minh Triết gồm những người sáng tạo và biến giấc mơ con đường mình đang đi thành sự thật.
Muốn vậy
Đừng coi trọng cá nhân mình không đúng cách
Có hoài bão lớn lao thay đổi chính mình
Chỉ thay đổi chính mình như là mục đích chính cuộc đời
Đừng vì lý do "cứu khổ thế gian" mà xa lánh lắng nghe sự thay đổi chính mình.
Khi anh còn không vừa lòng với ai đó và muốn thay đổi họ
Hãy tự hỏi lại lòng mình có nên chăng?
Câu hỏi này sẽ biến thành lực vô hình
Chiêu cảm chính những trục trặc nơi mình và người.
Nếu mỗi thành viên GĐMT đều như vậy
GĐMT sẽ làm được điều kì diệu cho mình và dân tộc.
Tôi cầu nguyện cho quý HGMT và gia đình an lành.
DT
Brno, 5/7/2011
144 - Đừng đánh mất dấu vết văn hóa của dân tộc mình
7:32:00 PM
Dân tộc Việt Nam, Quê Hương, Sự Màu Nhiệm, Trí thấy, Văn Minh
Tôi kể một câu chuyện rất đời thường cho quý vị nghe. Trong lớp tiếng Anh tôi học có khoảng mười sáu học sinh đến từ mười sáu nước. Tôi thấy nước nào cũng hay cả. Họ có những phản ứng rất lanh lợi, rất nhanh. Trong đó, tôi đặc biệt chú ý đến hai người phụ nữ Hàn Quốc, một người khoảng gần năm mươi tuổi, một người khoảng hai mươi mấy, ba mươi. Người lớn tuổi hơn đã có gia đình và gần có sui gia rồi. Còn người kia thì có gia đình nhưng chưa có con. Họ sống ở Mỹ cũng khá lâu, khoảng bảy, tám năm trở lên. Nhưng ở họ lưu giữ một nét văn hóa dân tộc chìm sâu, khó thấy. Và chính nét văn hóa đó lôi cuốn những người có sự lắng đọng trong cái nhìn và cái nghe. Quý vị sẽ bị sức mạnh đó cuốn hút mình lại gần họ.
Đặc điểm dân tộc của người ta sẽ cuốn hút mình, chứ không phải người đó có trí tuệ hay tài ba lỗi lạc gì cả. Chính dấu vết dân tộc trong đầu óc họ, trong tâm hồn họ lôi cuốn mình. Hay như hiền giả Ái Tuệ sống ở bên này, lo công việc cho tôi. Cô qua Mỹ từ nhỏ, làm ăn sinh sống cho tới giờ, nhưng tâm hồn lúc nào cũng chẳng thấy nước nào khác, chỉ thấy nước Viêt Nam thôi. Sống ở xứ người nhưng trong đầu chỉ thấy toàn nước Việt Nam thôi chứ không thấy nước khác.
Cho nên quý vị phải nâng tầm nhìn của mình cho thật sâu. Không phải tài giỏi, nổi tiếng, khôn lanh, thông minh đĩnh đạc là hấp dẫn người ta đâu. Dấu vết dân tộc trong con người mình là vô cùng quan trọng. Dù anh có tài giỏi tới cỡ nào trên thế giới mà người ta không thấy dấu vết dân tộc gì trong đầu anh thì những người có tầm nhìn lớn sẽ không có thiện cảm và quý trọng anh. Quý vị phải nhớ điều đó. Dù anh có là nhà bác học Việt Nam, nghiên cứu về một người nào đó trên thế giới và viết sách về chuyện đó rất hay, trở nên rất nổi tiếng, nhưng sự thật anh không có giá trị gì hết.
Tâm hồn của con người hay lắm. Mặc dù có sự khác biệt văn hóa trong hàng ngàn hàng vạn thứ trên hành tinh này, nhưng một người để lại dấu vết văn hóa của dân tộc mình sẽ có sức chiêu cảm các tâm hồn khác nhau của các nền văn hóa khác nhau trên toàn thế giới. Do đó, đừng đánh mất điều này. Đừng nghĩ rằng mình là người hiện đại, là người học sâu hiểu rộng. Ngay như chuyện anh nghiên cứu đức Phật, say sưa viết sách về Phật và người ta nói anh là nhà nghiên cứu Phật giáo giỏi nhất thế giới, thì đó chỉ là lời nói của những người tầm thường mà thôi. Người ta có thể viết sách ca ngợi anh, nhưng đó là sách của những người tầm thường. Chứ đối với những người sâu sắc, có tâm hồn đặc biệt thì anh không có giá trị gì cả. Anh hoàn toàn vô nghĩa với những người khác, nếu không muốn nói rằng anh chỉ là trò cười cho thiên hạ.
Vậy nên, chớ làm mất sự đoàn kết của dân tộc. Anh tài giỏi đến đâu thì cũng chỉ là trò cười cho thiên hạ mà thôi. Anh giỏi nghiên cứu Khổng Tử, Lão Tử, hay anh viết về đức Thích Ca như thế nào đi nữa, thì anh cũng phải coi chừng, anh chỉ là trò hề trên sân khấu của thiên hạ thôi. Anh tưởng là nó có giá trị, nhưng nó chỉ có giá trị đối với những người mê muội thôi, chứ nó mất cái mùi vị dân tộc rồi.
Người nào mất mùi vị văn hóa dân tộc mình, thì người ấy gần như không có linh hồn. Anh chỉ còn thứ ma thuật trong đầu óc anh thôi chứ không còn sự ướt át của linh hồn. Dĩ nhiên là anh tránh không được cực đoan về dân tộc của mình. Anh càng khai thác giá trị của dân tộc anh bao nhiêu, anh càng sử dụng giá trị dân tộc anh để anh sống bao nhiêu, thì nó chiêu cảm sự yêu quý của tất cả các dân tộc khác trên thế giới bấy nhiêu, chứ đừng nghĩ rằng người ta không có thiện cảm hay nó sẽ làm mất đoàn kết với các dân tộc khác. Đó là sự hiểu lầm. Tức là anh đánh trúng vào trung tâm tình yêu của con người, mà không có người nào trên thế giới này không có tình yêu, trước nhất là tình yêu với dân tộc của mình. Đây là một giá trị lớn lao vô cùng nhưng lại rất khó thấy. Kể cả những nhà dân tộc học cũng khó mà thấy được vấn đề này. Không dễ mà thấy được. Cho nên, anh không thể nào có hạnh phúc thật sự khi anh là một người sống mang tính quốc tế mà dấu vết tâm hồn dân tộc của anh lại thiếu. Anh cứ đem chữ nghĩa của các dân tộc khác gắn vào trong đầu anh, rồi giảng dạy và viết sách. Như vậy là xoàng xĩnh lắm. Cái việc giảng dạy và viết sách xoàng lắm, không có giá trị bao nhiêu đâu, đừng để ý tới nhiều. Nổi tiếng như thế không giá trị nhiều đâu, đừng để ý tới.
Người nào mất mùi vị văn hóa dân tộc mình, thì người ấy gần như không có linh hồn. Anh chỉ còn thứ ma thuật trong đầu óc anh thôi chứ không còn sự ướt át của linh hồn. Dĩ nhiên là anh tránh không được cực đoan về dân tộc của mình. Anh càng khai thác giá trị của dân tộc anh bao nhiêu, anh càng sử dụng giá trị dân tộc anh để anh sống bao nhiêu, thì nó chiêu cảm sự yêu quý của tất cả các dân tộc khác trên thế giới bấy nhiêu, chứ đừng nghĩ rằng người ta không có thiện cảm hay nó sẽ làm mất đoàn kết với các dân tộc khác. Đó là sự hiểu lầm. Tức là anh đánh trúng vào trung tâm tình yêu của con người, mà không có người nào trên thế giới này không có tình yêu, trước nhất là tình yêu với dân tộc của mình. Đây là một giá trị lớn lao vô cùng nhưng lại rất khó thấy. Kể cả những nhà dân tộc học cũng khó mà thấy được vấn đề này. Không dễ mà thấy được. Cho nên, anh không thể nào có hạnh phúc thật sự khi anh là một người sống mang tính quốc tế mà dấu vết tâm hồn dân tộc của anh lại thiếu. Anh cứ đem chữ nghĩa của các dân tộc khác gắn vào trong đầu anh, rồi giảng dạy và viết sách. Như vậy là xoàng xĩnh lắm. Cái việc giảng dạy và viết sách xoàng lắm, không có giá trị bao nhiêu đâu, đừng để ý tới nhiều. Nổi tiếng như thế không giá trị nhiều đâu, đừng để ý tới.
Người phụ nữ Hàn Quốc lớn tuổi chung lớp với tôi bên Mỹ học ngành y tá, sau đó có việc làm. Cô thương người già lắm nên vào làm ở trung tâm dưỡng lão. Cô thấy mấy y tá Mỹ chăm sóc người già bằng cách vả vào mồm người già khi cho ăn thì rất tội nghiệp. Vì người già lú lẫn, ăn thì không ăn mà nói lẩm bẩm như người điên, ngồi trên xe lăn thì sùi bọt mép. Nên mấy y tá ấy đánh họ như đánh trẻ con, bạt tai họ, cho họ uống thuốc ngủ, hoặc chửi mắng họ... Cô thấy như vậy bất nhẫn quá nên bỏ việc luôn, không làm nữa. Cô nói người Hàn Quốc không có cách đối xử như vậy. Cô kể lại lịch sử dân tộc Hàn Quốc đã trải qua chiến tranh đau thương như thế nào, tình cảm như thế nào, quý trọng người lớn như thế nào, và cô sống trong một đại gia đình như thế nào, có ảnh hưởng về sự giáo dục của gia đình như thế nào… Cô nói chuyện rất hồn nhiên và đầy tính dân tộc.
Còn cô trẻ hơn thì lấy chồng là người Hàn Quốc sinh ra ở Mỹ. Cô nói chuyện với tôi anh đó không có chỗ nào chê được. Anh ta cưu mang cô bao lâu, cách xử sự cũng lịch sự, văn minh, cũng chiều vợ, nhưng cô nói cũng không thể nào hạnh phúc được. Cô tâm sự với tôi có cách nào giúp cô tập yêu thương để cô có thể sống hạnh phúc với người này. Cô nói là cô thương chồng, mà anh này cũng thương cô. Tôi hỏi lý do của vấn đề thì cô nói chỉ có một điều duy nhất là người này sinh ra và lớn lên trên đất Mỹ nên không hiểu được giá trị của dân tộc Hàn Quốc, người này trong đầu không thể hiện chiều sâu giá trị văn hóa của Hàn Quốc. Đó chính là nguyên nhân mà cô thấy không hạnh phúc khi sống với chồng.
Sống chung với nhiều dân tộc trên thế giới thú vị lắm. Mình trực tiếp học được văn hóa người ta, qua cách nói chuyện, ứng xử, mình nghiên cứu mà học. Chứ không phải đọc sách vở. Mà cái đó mới ám ảnh mình rất lớn, chứ đọc sách không ăn thua gì đâu. Sách làm sao như người sống mà có hồn.
Cho nên các hiền giả Minh Triết phải chú ý làm sao để dấu vết giá trị tâm hồn dân tộc thể hiện được trong mỗi con người. Anh mặc cái áo tu của Trung Quốc, áo tu của La Mã, của một nước nào đó không biết, rồi cầm sách rao giảng. Anh theo đạo Khổng thì anh rao giảng Khổng, anh theo đạo Lão thì anh rao giảng Lão, anh theo triết học Freud thì anh rao giảng Freud, anh theo triết học Socrates thì anh rao giảng triết học Socrates, anh theo Platon thì anh giảng Platon, anh theo Thích Ca thì anh giảng Thích Ca, anh theo Giê-su thì anh giảng Giê-su… nhưng trong người anh không toát lên mùi thơm của dân tộc anh thì quả là đáng buồn cười, đáng tội nghiệp. Chẳng có gì đáng để anh tự hào mà giảng say sưa. Anh là người Việt Nam, chẳng có gì tự hào mà anh khóc vì một ông Thích Ca nào đó mà anh chưa hề biết mà chỉ đọc qua câu chuyện huyền thoại. Trong khi đó, nói tới dân tộc anh thì anh bĩu môi. Những loại người ấy chẳng có giá trị gì. Thế mà một số người ngu thì lại chổng khu lạy và đưa tiền cho người ta xài. Sao dân tộc mình có nhiều người ngu như vậy, tôi không thể hiểu nổi.
Cho nên quý vị hãy cố gắng gỡ điều này cho một số người ngu trong cộng đồng chúng ta. Ngu lắm chứ không phải ngu vừa. Ví dụ ông Thích Ca tái sinh đi nữa, nói “ông Duy Tuệ ơi, tôi xuống đây rồi. Chiều nay tôi với ông đi chụp hình để người ta biết là tôi với ông có quen nhau, để ông có uy tín”, thì tôi cũng kệ ông ấy thôi. Can cớ chi tôi phải đi chụp hình với ông ấy. Khi cái đầu quý vị đã mở ra rồi thì quý vị mới thấy thật thú vị. Không chừng tôi nói vậy mà có ông Phật Thích Ca thiệt thì ông Thích Ca sẽ bảo “Đúng là nước Việt Nam có ông Duy Tuệ là số một. Quý vị nên tin ông Duy Tuệ, đừng tin tôi. Ông Duy Tuệ nói đúng chứ không sai đâu. Quý vị tới chụp hình với tôi, nghĩ là có phước, chứ tôi thì tôi cười quý vị.”.
Cho nên các hiền giả Minh Triết phải chú ý làm sao để dấu vết giá trị tâm hồn dân tộc thể hiện được trong mỗi con người. Anh mặc cái áo tu của Trung Quốc, áo tu của La Mã, của một nước nào đó không biết, rồi cầm sách rao giảng. Anh theo đạo Khổng thì anh rao giảng Khổng, anh theo đạo Lão thì anh rao giảng Lão, anh theo triết học Freud thì anh rao giảng Freud, anh theo triết học Socrates thì anh rao giảng triết học Socrates, anh theo Platon thì anh giảng Platon, anh theo Thích Ca thì anh giảng Thích Ca, anh theo Giê-su thì anh giảng Giê-su… nhưng trong người anh không toát lên mùi thơm của dân tộc anh thì quả là đáng buồn cười, đáng tội nghiệp. Chẳng có gì đáng để anh tự hào mà giảng say sưa. Anh là người Việt Nam, chẳng có gì tự hào mà anh khóc vì một ông Thích Ca nào đó mà anh chưa hề biết mà chỉ đọc qua câu chuyện huyền thoại. Trong khi đó, nói tới dân tộc anh thì anh bĩu môi. Những loại người ấy chẳng có giá trị gì. Thế mà một số người ngu thì lại chổng khu lạy và đưa tiền cho người ta xài. Sao dân tộc mình có nhiều người ngu như vậy, tôi không thể hiểu nổi.
Cho nên quý vị hãy cố gắng gỡ điều này cho một số người ngu trong cộng đồng chúng ta. Ngu lắm chứ không phải ngu vừa. Ví dụ ông Thích Ca tái sinh đi nữa, nói “ông Duy Tuệ ơi, tôi xuống đây rồi. Chiều nay tôi với ông đi chụp hình để người ta biết là tôi với ông có quen nhau, để ông có uy tín”, thì tôi cũng kệ ông ấy thôi. Can cớ chi tôi phải đi chụp hình với ông ấy. Khi cái đầu quý vị đã mở ra rồi thì quý vị mới thấy thật thú vị. Không chừng tôi nói vậy mà có ông Phật Thích Ca thiệt thì ông Thích Ca sẽ bảo “Đúng là nước Việt Nam có ông Duy Tuệ là số một. Quý vị nên tin ông Duy Tuệ, đừng tin tôi. Ông Duy Tuệ nói đúng chứ không sai đâu. Quý vị tới chụp hình với tôi, nghĩ là có phước, chứ tôi thì tôi cười quý vị.”.
Bây giờ tôi tâm sự riêng với quý vị để quý vị mở trí. Khi cái đầu quý vị mở ra rồi, tôi không thể hình dung ông Phật là ông như thế nào, ngay những ngày đầu đến bồ đề đạo tràng, ngồi dưới gốc cây bồ đề, tôi nói là “Nói thật với các ngài là tôi không thể hiểu được Phật là gì, Ông Phật là ông gì, ông làm những chuyện gì. Nói chuyện về ông Phật được hiểu trong sách thì tôi nói thật là tôi không thể hiểu được ông Phật trong sách. Nếu ông Phật mà như trong sách thì xin lỗi, đối với tôi, ông Phật chả có giá trị gì hết.”. Có thể có ông Phật thật, nhưng ông Phật đó ra làm sao thì tôi không biết. Ông nói cái gì, tâm hồn ông ra làm sao, cách ông suy nghĩ ra làm sao, cách ông sống thế nào, tôi hoàn toàn không biết. Tôi tin có thể có ông Phật thiệt, nhưng nếu ông Phật giống như trong kinh sách nói thì ông Phật đó đối với tôi là con zero, không có giá trị gì hết. Tôi dám nói thẳng như vậy. Có gì đâu mà mình phải đánh mất mình, đánh mất đất nước mình trước một quyển sách. Chỉ là một câu chuyện trong một quyển sách, tại sao mình lại đánh mất giá trị vĩ đại trong con người của mình. Sao mình ngu xuẩn đến mức như vậy? Rồi mình lôi kéo cả một bộ phận dân tộc đi vào con đường ngu xuẩn với mình, đi vào những cảm xúc khùng điên, hẹp hòi và lệch lạc của mình. Ông Phật thiệt mà thấy như vậy thì đau lòng lắm. Một linh hồn, một năng lực đại giác của một vị Phật thiệt, người ta rất đau lòng. Người ta bảo thế gian này tụi nó bày trò ra đủ chuyện để nói về mình, mà chả chuyện nào nó nói đúng cả, mà nó cứ càng ngày càng bày ra để nó thêu dệt và làm chuyện riêng cho nó thôi, chứ chả có cái gì nó nói trúng về mình cả.
Lý do gì anh phải sợ một hình ảnh trong một quyển sách? Lý do gì anh để mất anh trước một câu chuyện trong một quyển sách? Thế anh còn là người nữa không? Anh đánh mất anh, và anh đánh mất luôn cả tính dân tộc của anh. Công lý luôn luôn bảo vệ cho văn hóa dân tộc. Không có một nước nào có quyền hủy diệt văn hóa của một dân tộc khác, dù dân tộc ấy số lượng người không đáng kể là bao nhiêu, có thể là một trăm hay một ngàn người, nhưng họ có văn hóa riêng của họ. Anh không có lý do gì mà anh dùng sức mạnh của anh để đánh tan văn hóa dân tộc khác, vì đó là vẻ đẹp thiêng liêng của con người, của dân tộc ấy. Anh không thể bắt chước Hit-le là thế giới này chỉ có một dân tộc thôi, còn bao nhiêu là giết sạch.
Nói về giá trị trong đầu óc chúng ta thì vô tận vô biên. Nhưng chúng ta phải ở chỗ nào thì mới thấy được giá trị. Nếu ở trong kiến thức sách vở, anh không thể thấy được giá trị của dân tộc. Tại sao một người Tây đến châu Á ngủ với một cô gái điếm cũng người châu Á, điếm rõ ràng, 100% là điếm, thế mà sau đó anh vào động điếm, năn nỉ cô điếm ấy, thuyết phục gia đình cô điếm ấy để được cưới cô về làm vợ? Tại sao? Không phải một mà rất nhiều người đàn ông phương Tây như vậy. Đâu phải Tây họ tốt mà người châu Á mình xấu. Không phải. Là do người ta có một cái thấy gì đó, người ta thấy hồn văn hóa gì đó ở người kia. Đó là cái hồn văn hóa dân tộc. Cái hồn văn hóa dân tộc không thể làm điếm được. Đĩ điếm chỉ là xác thân bên ngoài tạm thời, vì miếng cơm manh áo nhất thời thôi. Còn tâm hồn văn hóa dân tộc không thể làm đĩ điếm được. Đó là một mùi thơm riêng ẩn bên dưới sự việc anh làm mà người đời cho là xấu nhất. Người Tây thấy được điều đó và bị lôi cuốn bởi nó bởi nó chính là giá trị thật của con người. Cho nên họ mới năn nỉ người ta chấp nhận cho họ cưới làm vợ.
Linh hồn văn hóa dân tộc không phải là một thứ lý sự, không phải là một thứ văn chương, cũng không phải là một loại ngôn ngữ của người bình thường. Tôi không có ngôn từ để diễn tả điều này. Nhưng dứt khoát nó không phải là một thứ lý sự, không phải là một thứ lý luận, không phải là một thứ tư tưởng, không phải là một thứ đúng - sai. Nó vượt ra ngoài sự đúng sai. Không phải là triết lý tánh không vượt ra ngoài sự đúng sai mà tâm hồn văn hóa dân tộc cũng vượt ra ngoài sự thẩm định đúng sai của kiến thức loài người. Nó không dính gì tới kiến thức thẩm định đúng sai của loài người cả. Chính điều đó đánh thẳng vào chiều sâu của loài người. Chứ không phải là triết học Ấn Độ, triết học về tánh không là vượt ra ngoài sự đúng sai. Đầu óc chúng ta vượt ra khỏi sự đúng sai không có nghĩa là một đầu óc vô cảm, không phải là một viên đá, không phải là một viên gạch. Nó là một sự sống, một linh hồn sống thực sự, tạm gọi là linh hồn văn hóa dân tộc. Chúng ta hãy gìn giữ nó. Dân tộc nào cũng có điều này, người nào cũng có điều này. Nhưng cái hay là ở chỗ dù cho nền văn hóa có khác nhau, dân tộc có khác nhau, nhưng các linh hồn văn hóa dân tộc lại có khả năng yêu thương được nhau. Một linh hồn rỉ máu thì các linh hồn văn hóa khác cũng rỉ máu, mặc dù nó khác nhau về địa lý, về màu da, về cách thức sinh hoạt, về hình thái sinh hoạt, nhưng về tình cảm, nguyện vọng, về chiều sâu tình người thì giống nhau.
Thật không hiểu nổi tại sao một số người Việt Nam chúng ta lại tự hào với việc đánh mất linh hồn văn hóa của mình để làm nô lệ cho những hình ảnh về văn hóa của dân tộc khác, rồi lại tự hào về điều đó, giảng dạy điều đó, viết sách về điều đó, ca ngợi về điều đó, thậm chí biến nó thành một thứ linh thiêng trong con người mình để mình trở thành một con người khác, để được lễ lạy, chứ không còn là người Việt Nam nữa. Thật là tồi tệ quá mức. Có thể đó cũng vì sự hiểu lầm, sự ngu dốt, hay vì miếng cơm, bát gạo mà thôi. Cho nên, khi để quyền lợi chi phối cái đầu của mình thì nhiều thứ phức tạp xảy ra, trong đó vấn đề đầu óc vọng ngoại, khuynh hướng vọng ngoại, hay những quan niệm hết sức ngốc nghếch hình thành trong đầu mình, rồi từ đó mình điên cuồng chạy theo đời sống của vật chất, của tiếng tăm, của quyền lực.
Quý vị cố gắng tập. Trong chúng ta có con người sâu thẳm. Hãy tập nhận thức về con người vô biên của chúng ta, nhưng không đánh mất cái hồn của dân tộc trong thế giới vô biên đó. Cho nên tôi nói hãy trồng hạt giống tình yêu dân tộc vào tính thấy vô tận vô biên, vào năng lực nhiệm màu vô tận vô biên trong con người chúng ta. Không có cái này là thất bại. Không có gì mà phải hãnh diện với Tào Động, với Lâm Tế, với quần áo của xứ người, hay với bất kể vị nào trên thế giới này. Hãy tự hào là mình giữ được linh hồn của dân tộc, thì anh có thờ phượng ai, có tôn kính ai cũng có giá trị, chứ anh không phải là một kẻ nô lệ, khác nhau ở chỗ đó. Chúng ta hãy ở chỗ thật sâu thẳm ấy và đừng quên linh hồn văn hóa dân tộc của mình, từ đó mới đem vào ứng dụng những cái khác.
Trích: Master Duy Tuệ - SỰ TRỐNG RỖNG LÀ GIÁ TRỊ THẬT NẰM NGOÀI KIẾN THỨC ĐỊNH LƯỢNG CỦA CON NGƯỜI - 17.05.2011
108 - Có một điều hết sức vĩ đại mà chúng ta phải học: Đó là học điều Không - Thể - Học
1:23:00 AM
Dân tộc Việt Nam, Hiền giả Minh Triết, Trí Chủ, Trí thấy, Vô tướng
Vừa rồi tôi có nói chuyện với một người phụ nữ Hàn Quốc. Cô ấy có vấn đề với chồng. Chồng cô ấy cũng là người Hàn Quốc nhưng sinh ra và lớn lên tại Mỹ. Cô ấy thì sinh ra và lớn lên ở Hàn Quốc rồi qua Mỹ học tập. Cô ấy đã kể cho tôi nghe về cách cô ấy cư xử với chồng và cách chồng cô ấy cư xử lại với cô. Nói chung là cả hai vợ chồng đều cư xử với nhau rất là tốt. Chỉ có một điều là do cô ấy sinh ra và lớn lên ở đất nước Hàn Quốc, cô ấy được nghe ông bà, cha mẹ cô ấy kể về cuộc chiến tranh, về những năm tháng gian khổ của Hàn Quốc cho nên cách thức mà người ta sống thì người ta luôn luôn có ý thức tiết kiệm cho ngày mai. Còn ở Mỹ, những người sinh ra và lớn lên tại đây thì họ lại không để ý tới vấn đề tiết kiệm cho ngày mai. Và đây cũng là sự xung đột lớn nhất giữa hai vợ chồng. Tôi có nói nôm na rằng: Đó là đời sống chính trị của cô, của chồng cô chứ chưa phải là một đời sống bí mật hay đời sống nhiệm màu, chưa phải là đời sống sâu thẳm của cô đối với chồng cô. Nếu cô thiếu đời sống bí mật, đời sống nhiệm màu hay đời sống sâu thẳm này, trong khi lại quá chú ý tới đời sống chính trị hay đời sống ngoại giao với chồng cô thôi, thì dứt khoát cô không thể nào có hạnh phúc được. Mà cứ như thế thì chỉ trong vài ba năm nữa, cô và chồng cô sẽ ly dị. Thế là từ đó, cô ấy thường xuyên tìm gặp tôi, mong tôi dạy cho cô ấy phát triển đời sống bí mật.
Bây giờ, nếu nhìn lại chính chúng ta thì tới 99% chúng ta sống bằng đời sống chính trị. Chúng ta không làm chính trị trong nghị trường nhưng chồng làm chính trị với vợ, vợ đôi khi cũng chính trị với chồng, bạn bè cũng chính trị với nhau, thậm chí, nhiều khi cả đồng đạo cũng làm việc ấy với nhau. Chúng ta chỉ để ý tới đời sống chính trị là chính mà lại không để ý tới đời sống thứ hai. Cho nên chúng ta luôn giả dối hoặc chúng ta luôn sống trong tình trạng đối phó. Đối phó là gì? Đối phó là chính trị thôi, ngắn gọn là như vậy!
Anh có là nhà buôn bán thì anh cũng thể hiện đời sống chính trị của anh với khách hàng! Cho nên chúng ta khó có thể hạnh phúc được, rất khó! Và chúng ta cũng không thể nào mở được điều kỳ diệu trong đầu óc chúng ta khi mà chúng ta chưa thấy một đời sống khác.
Chúng ta phải thường xuyên chịu khó thực hành, chịu khó tập để ý rằng tất cả mọi hữu tướng đều có bí mật vô tướng. Đối với đời sống vô tướng, vì nó rộng lớn, nó bao la, nó sâu thẳm nên chúng ta không thể nào thấy nó được, do vậy mà tôi gọi là đời sống bí mật, đời sống vô hình hay đời sống nhiệm màu. Tuổi trẻ như quý vị, nếu càng để ý, càng sâu sắc, càng đi sâu vào thì nó càng tạo ra sự thay đổi ghê gớm cho quý vị! Lúc bấy giờ thì chuyện kiếm đồng tiền để sống không còn là vấn đề cho quý vị nữa, chuyện kiếm việc để làm không còn là vấn đề nữa! Và nó sẽ xuất hiện trùng trùng, điệp điệp những điều vui sướng bên trong đầu óc chúng ta.
Cho nên, tôi vẫn hay nói với quý vị rằng đừng bao giờ thấy tự hào, đừng bao giờ thấy tự phụ, đừng bao giờ thấy mình có công, đừng bao giờ thấy mình có đức, đừng bao giờ thấy mình hay hơn người khác, đừng bao giờ thấy mình giỏi, đừng bao giờ thấy mình như thế này, như thế khác…Tại sao như vậy? Bởi vì những cái đó nó thuộc về đời sống có giới hạn rất là nhỏ, nó nhỏ xíu, nó nhỏ lắm!
Khi quý vị đi sâu vào đời sống sâu thẳm như đã nói ở trên kia, thì quý vị sẽ cảm thấy rất xấu hổ với chính mình khi mình muốn chứng tỏ một cái gì đó, mình muốn khoe khoang một cái gì đó, mình muốn đề cao một cái gì đó về mình với người khác… Quý vị sẽ tự thấy mình xấu hổ với chính mình! Chẳng cần ai phải để ý tới, phải nhòm ngó tới mà mình vẫn luôn xấu hổ với chính mình khi mở miệng ra mình tỏ ra là mình là người thành công, mình là người trưởng thành, mình là người hay hơn người khác hay thấy là ít ra mình cũng hay hơn nhiều người… thì quý vị sẽ vĩnh viễn không bao giờ có cơ hội thưởng thức được một thế giới kỳ diệu trong chính chúng ta.
Do vậy mà không hẳn là quý vị chỉ có nghe pháp âm, quý vị thực hành pháp âm, quý vị nắm một số phương pháp như là 12 điều trong bộ luật tự nguyện… là quý vị có thể thay đổi cuộc đời mình được đâu! Nó có thay đổi nhưng rất cạn và thô sơ thôi. Tức là khổ đau có giảm đi, hạnh phúc có tăng lên, đầu óc có cảm thấy dễ chịu hơn…nhưng mà sự thay đổi ấy mới chỉ là một chút xíu càn cạn ở ngoài da mà thôi! Nếu quý vị có nghe hết pháp âm , ứng dụng hết pháp âm, quý vị thực hiện hết tất cả các điều trong bộ luật tự nguyện thì có may mắn, có cảm giác êm đềm nhưng bản tính của quý vị chỉ có một chút thay đổi rất nhỏ thôi.
Tôi nhấn mạnh đến bản tính của quý vị và nó chỉ có thể thay đổi rất ít là vì do những vết thương, những tì vết, những thói quen làm việc trước đây của não bộ và hệ thống thần kinh của mình nó vẫn còn nguyên vẹn đó. Do đó nó không cho chúng ta những chất lượng sống tốt được.
Chính vì vậy mà cái còn lại là cái mà quý vị Không - Thể - Học - Được! Quý vị phải nhớ một điều như vậy! Quý vị học được phần nào có thể học được thì học. Học bằng chữ, học nghe bằng lời và thực hiện. Quý vị học được như vậy đã rất giỏi, rất hay rồi. Nhưng, quý vị và nhất là các bạn trẻ phải cần biết đó là phần rất căn bản và quan trọng nhưng nó mới là phần rất là cạn thôi. Quý vị bây giờ phải biết rằng có một điều hết sức vĩ đại mà chúng ta phải học : Đó là học điều Không - Thể - Học, học điều Không - Thể - Thấy, học điều Không - Thể - Nghe, học điều Không - Thể - Biết Được. Về mặt niềm tin thì quý vị phải để ý cái này! Trong đầu óc mình phải luôn luôn nhớ tới điều ấy! Đó là điều sâu thẳm lắm, rất căn bản mà không có sức mạnh gì có thể chiến thắng nó nổi. Đó cũng là lực chính tạo nên sự thay đổi lớn lao cho quý vị. Rồi một ngày nào đó quý vị sẽ biết. Người nào đã chọn cho mình một sự dứt khoát trên con đường đi, một sự dứt khoát về cách sống của mình, một sự dứt khoát về lý tưởng của mình thì quý vị sẽ thấy, quý vị sẽ cảm nhận được. Tuy vậy, ngoài việc quý vị phải luôn để trong đầu óc mình về tâm niệm này nhưng cũng phải luôn học những điều có thể học và thực hành những điều có thể thực hành.
Đó là điều mà tôi lưu ý với quý vị, nhất là các bạn trẻ bởi vì tương lai của các bạn còn dài lắm, vai trò của các bạn còn lớn lao lắm. Nó chẳng những phát triển hạnh phúc cá nhân của quý vị mà sự thay đổi của quý vị nó dẫn tới uy tín lớn cho dân tộc.
Quý vị có thể thấy khi tôi nói một chuyện rất đơn giản thế này: Nếu tuổi trẻ trong HGMT mà vận động hình thành được phong cách sống của dân tộc mình là không có nhà nào tin tưởng vào chuyện cúng và các thày cúng thay đổi nghề, từ bỏ nghề cúng và không còn đi cúng nữa. Chỉ một chuyện đó thôi nhưng tới khi nó rộ lên thành phong trào thì quý vị phải thấy rằng nó sẽ góp phần thay đổi bộ mặt của dân tộc đối với toàn thế giới rất lớn lao rồi. Các dân tộc khác trên toàn thế giới sẽ kinh ngạc, sẽ khâm phục, sẽ yêu mến dân tộc chúng ta. Chuyện đó trong tầm tay thôi! Nếu nằm ngủ một đêm mà khi sáng dậy, tất cả thày cúng đều tự nguyện vì danh dự của dân tộc mà tất cả chúng ta bỏ nghề cúng và đề nghị tất cả bàn dân thiên hạ đừng tin vào chuyện cúng của chúng tôi nữa. Chỉ chừng đó thôi nhưng quý vị sẽ thấy sự thay đổi lớn lao của dân tộc Việt Nam như thế nào! Chứ đừng có nói tới phải áp dụng Thiền Minh Triết, thiền này, thiền nọ, đạo này, đạo kia, kinh này, kinh kia, hay là sáng tạo khoa học kỹ thuật, hay là vũ khí hiện đại, kinh tế giàu có…Chỉ làm một chuyện đó thôi thì quý vị sẽ thấy rằng chúng ta đem đến sự yêu thương của thế giới này cho dân tộc chúng ta lớn lao lắm. Khi ấy dân tộc nào cũng yêu thương chúng ta, quốc gia nào cũng yêu thương chúng ta.
Trích Master Duy Tuệ - Tin vào điều có thật luôn luôn tồn tại, khó thấy. Tin vào điều tốt đẹp có thật sẽ thấy ngày mai - 03.4.2011
Subscribe to:
Posts (Atom)































