"Khai mở nhận thức sâu thẳm và duy trì cảm xúc tình người thiêng liêng"

....

.

.
.

ABA Quotes

Showing posts with label Lực tự nhiên. Show all posts
Showing posts with label Lực tự nhiên. Show all posts

105 - Tại sao chúng ta sống thiếu bản lĩnh? Làm sao biết là mình mở trí chủ?


Làm sao biết là mình mở trí chủ? Khi một người mở được trí chủ thì tự động người đó sẽ biết mình sẽ làm cái gì và ngày qua ngày họ sẽ biết họ sống như thế nào. Có một điều mà quý vị cần thấy là: Để trí chủ phát ra được thì người ấy phải biết nhiều vấn đề lắm! Thứ nhất là biết những vết thương trong não của mình, những vết thương trong những dây thần kinh của mình hay là những thói quen làm việc của não, hay là thói quen tiếp nhận và xử lý thông tin của hàng triệu nơ ron thần kinh phối hợp với bộ não ở trong đầu óc. Nếu mình không biết được thì cũng nhận thức được điều ấy mà đề phòng những thói quen của nó. Ở mức độ này cũng chưa có thể gọi là đã mở được trí chủ, trí chủ chưa thể mở được mà mới chỉ ở giai đoạn thường nhận biết được tình trạng của đầu óc. Người học phải qua quá trình nhận biết, nhận thức được các vấn đề của đầu óc thì mới tới điều kiện cho việc  phát trí chủ. Khi mình nhận thức được các vấn đề của đầu óc rồi xử lý các vấn đề của đầu óc thì trí chủ mới có điều kiện để xuất hiện được.

Nếu chỉ có nhận thức mà không xử lý các vấn đề của đầu óc thì trí chủ không thể ra được. Tức là cái thấy nó giúp cho anh nhận thức được một số vấn đề nhưng bản thân cái thấy ấy vẫn bị hệ thống thần kinh và bộ não làm việc theo kiểu cũ làm cho quý vị khó có thể tự do được với những vết thương trong bộ não, trong hệ thống thần kinh hay là thói quen làm việc của đường mòn cũ trong đầu óc chúng ta.

Cho đến khi nào anh thấy rằng: anh có sự ứng xử, sự đối ứng một cách nhanh lẹ với người này, với người kia mà sự ứng xử, đối ứng đó anh không hề kịp suy nghĩ, không kịp suy nghĩ bất cứ chuyện gì. Người ta nói ra thì anh nói lại, người ta nói ra thì anh nói lại, người ta nói ra thì anh nói lại….mà trong lúc ấy thì anh không hề có bất kỳ suy nghĩ gì ở trong đầu óc. Thì lúc ấy là hiện tượng của trí chủ phát ra.

Rồi sau một thời gian trí chủ đã phát ra, anh mới có thể tổng kết những lần ứng xử đó. Sau khi anh đã ứng xử, anh đã nói xong thì có thể cuối ngày anh mới ngồi lại và tổng kết, Ví dụ như: “ Sao lạ quá! Bữa nay mình nói chuyện sao hay quá! Mình nói chuyện sao thấy lý thú quá! Mình xử lý công việc sao thấy thú vị quá!...Thì bắt đầu những sự tổng kết ấy sẽ hình thành kiến thức riêng của anh. Và kiến thức riêng đó là kết quả của trí chủ cũng là kiến thức riêng của quý vị.

Cho nên, trong công việc mà chúng ta học tập, làm việc hàng ngày mà chúng ta lại ít có kiến thức riêng cho nên chúng ta thường bị lệ thuộc vào kiến thức của người khác, bị lệ thuộc vào suy nghĩ của người khác, bị lệ thuộc vào đánh giá của người khác. Và vì thế mà chúng ta ít có khi nào có bản lĩnh!

Nếu quý vị còn sợ người ta đánh giá mình, còn sợ người ta chê bai mình, còn sợ người ta phản đối mình, còn sợ mất uy tín…thì quý vị cũng tự biết là mình chẳng có gì mới cả!  Mình chẳng có gì là giá trị riêng của mình cả! Quý vị vẫn là sản phẩm của những quan niệm cũ mà thôi!

Quý vị cần nhớ như vậy và đây là điều rất khó! Hiếm khi chúng ta có được bản lĩnh! Vì có ai mà không sợ mất uy tín? Có ai mà không sợ bị đánh giá? Có ai sống mà không để ý tới sự bình luận của người khác? Do vậy, phải ở một trạng thái của cái thấy như thế nào để sống mà không để ý tới sự bình luận của người khác.

Vậy cái gì giúp chúng ta can đảm mà không sợ gì hết? Cái gì làm cho những người bình thường, không phải là liều mạng, du côn du đãng….có được bản lĩnh? Đó là cả một thế giới mà không thể nói bằng một vài chữ là xong được. 

Trích Master Duy Tuệ -  Tin vào điều có thật luôn luôn tồn tại, khó thấy. Tin vào điều tốt đẹp có thật sẽ thấy ngày mai - 03.4.2011

145 - Thế giới mênh mông sâu thẳm bên trong


Mấy ngày nay thầy đã đọc nhiều thư tâm sự, cảm ơn của quý vị. Quý vị viết cũng hay, mỗi người đều có cách học, cách đeo đuổi để đi vào thế giới bất tận của tâm hồn mình, dù bằng những con đường khác nhau. Người thì vào học từ sự mất của, người thì từ sự thất tình, người thì từ sự thất vọng về gia đình… nhiều lắm. Có một số vị vào học do  nhu cầu giải quyết kinh tế, tình duyên, gia đạo, sự nghiệp. Một số vị khác đi vào thế giới mênh mông của mình bằng một trí thấy. Ví dụ, có một vị vừa mới gởi thư cho tôi, nói “Con đang học làm sao để phát triển tính sang trọng trong đầu óc của mình, cũng như trong phong cách của mình bên ngoài. Sự sang trọng bên trong lẫn bên ngoài ấy thể hiện một con người có trí tuệ. Nó cũng đơn giản, tự nhiên, không màu mè, không đóng kịch.”.

Điều Cần Học



Này Quý Hiền giả,

Hàng ngàn năm nay các tôn giáo, các nhà khoa học, các bậc hiền triết đều có nhiều ý tưởng về sự tồn tại của con người và những mong hướng dẫn con người tồn tại theo các ý tưởng thế này hay thế kia. Tuy nhiên con người vẫn tồn tại theo tính tự nhiên của họ. Sau đây là những gì mà quý vị cần biết trong đời mình:

Làm thế nào để thấy người bạn đời luôn hấp dẫn


Giữ gia đình hạnh phúc rất khó chứ không phải dễ. Trong một trăm gia đình, chưa chắc đã có hai mươi gia đình hạnh phúc.

Điều quan trọng số một đối với cả chồng lẫn vợ là tự nguyện làm thế nào đó để hai vợ chồng toàn tâm toàn ý xây dựng gia đình của mình chứ không nghĩ tới chuyện khác.

036 - Đức tin chân chính



“Sự dễ chịu trong đầu óc sẽ tạo nên niềm tin và sự tự tin, cho dù hoàn cảnh bên ngoài còn khó khăn phức tạp. Trạng thái thanh thản bên trong đầu óc sẽ tác động ngược lại hoàn cảnh, làm cho hoàn cảnh ổn định và tốt đẹp hơn. Bên trong không những cảm thấy vui, dễ chịu mà còn phát triển một Đức tin riêng.

003 - Đức Tin Tôn Giáo - Mê Tín Dị Đoan

« Nói đến Đức tin tôn giáo, là nói đến niềm tin vào năng lực sáng suốt của đức Phật hay niềm tin vào sự gia trì của Thượng đế hay niềm tin vào Đấng mà mình thờ phượng... Để tránh bị nhầm lẫn, phải nhận thức một cách sâu sắc rằng, việc gia trì của các Đấng ấy có hay không có, đều không quan trọng.

Điều quan trọng nằm ở phía người có Đức tin, vì tin như vậy nên trong người tự nhiên toát ra một lực đặc biệt làm cho mình cảm thấy bình yên hơn, tự tin hơn, mạnh mẽ hơn, bình tĩnh hơn trong một số vấn đề đang đối mặt. Đó là giá trị của một con người có Đức tin. Đây là vấn đề khoa học không phải mê tín dị đoan.

120 - Từ sự trải nghiệm hạnh phúc và sống với cái thấy của mình thì luôn vững chãi tự tin


Từ truyền thuyết về Đức Phật trong lịch sử:

“Khi ngài đang bế tắc, trước khi tìm một con đường khác để xem thử có thứ ánh sáng nào xảy đến với mình hay không, thì đêm ấy Đức Cồ Đàm đã đi ngủ từ rất sớm. Ngài đi ngủ sớm mà không còn quan tâm tới sự chứng đạo hay ngộ đạo, mở trí hay chưa mở trí, chúng sanh đau khổ hay không đau khổ…cứ mặc kệ tất cả mà đi ngủ cho đã…không bàn tới chuyện đó nữa! 

Ngài đi ngủ sớm và ngủ rất sâu nên nửa đêm ngài thức dậy. Ngài ngủ dưới gốc cây lúc trời còn tối vì trăng chưa lên nên khi thức dậy thì ngài nhìn lên thấy cả bầu trời là trong xanh và có  ánh trăng. Ngài mới thấy sao người mình khỏe quá, dễ chịu quá, sao mà thấy mình vui chưa từng có, sao mà thấy khỏe chưa từng thấy, thấy hạnh phúc chưa từng trải nghiệm bao giờ…

Ngài rất ngạc nhiên sao cảm thấy quá tuyệt vời như thế này, trạng thái này ở đâu mà có thế này…Ngài thắc mắc và nhớ lại hồi nhỏ đi theo cha trong một buổi lễ xuống đồng, ngài ngồi trên bờ nhìn cảnh ấy và tự nhiên thấy dâng trào một cảm xúc hạnh phúc, vui sướng giống như lúc này….Ngài mới nhận ra là nó đã có trong người mình cả mà lâu nay mình không thấy được! Có gì đâu mà chứng, mà đắc? Có gì đâu mà ngộ? Thấy chuyện mình có mà xưa nay mình chưa có điều kiện thấy nó, xưa nay nó chưa có cơ hội ló ra…."

Con người ta mong muốn tìm cái gì?  

Chính là con người đều mong muốn tìm thấy cảm xúc sung sướng tuyệt vời nhất, khám phá trạng thái sung sướng tuyệt vời nhất. Nếu không có sung sướng thì có ý nghĩa gì đâu! Sự sung sướng tận cùng, sự sung sướng không thể nghĩ bàn, sướng hơn cả  khoái lạc nhục dục của thanh niên mới lớn, sướng hơn cả việc mình có nhiều tiền bạc, sướng hơn cả việc mình được làm quan to, sướng hơn tất cả việc nghe những lời mà người ta ca tụng mình, lễ lạy mình….không có sự sung sướng nào có thể so sánh với sự sung sướng đó. Chữ sung sướng, hạnh phúc, hỷ lạc, đại lạc…ta có thể muốn dùng chữ nào thì dùng, nhưng lúc ấy không có chữ để nói lên cảm giác không thể nghĩ bàn được. Lúc ấy thỏa mãn tới mức mà thấy rằng có sống thêm chút nữa cũng chẳng có ý nghĩa gì, bấy nhiêu đủ rồi! Sướng quá rồi!

Quý vị nào đã trải qua rồi mới thấy được sự trào dâng hạnh phúc thế nào. Bởi vì cả đời lăn lộn, tiền bạc cũng có nhiều, vợ đẹp con khôn cũng có, rồi bồ bịch, người yêu thầm, yêu trộm… mà chưa bao giờ được sung sướng như vậy. Dính vào đâu là phiền não nấy, không có gì sung sướng, hạnh phúc cả…chỉ toàn là sự trả giá thôi.

Cho nên, sự hạnh phúc ấy có gì đâu mà nói là chứng ngộ, có gì đâu mà nói là đến bến bờ!? 

Tức là người ta thấy do người ta tình cờ, người ta ngạc nhiên khi khám phá ra giống như các nhà khoa học khi phát minh ra vậy. Phần lớn nhà khoa học họ đều khám phá từ sự tình cờ. Họ không cố ý khám phá mà tình cờ họ nhìn thấy. 

Rồi từ chính trong sự trải nghiệm hạnh phúc ấy thì cái đầu thay đổi hết. Những gì mà xưa nay mình tin thì không còn tin nữa. Đơn giản vậy thôi! Khi cái đầu thay đổi và mình không tin những gì mình đã tin từ xưa tới giờ thì sẽ thấy trong sự trải nghiệm mới này. 

Không có chuyện chứng đắc hay chứng ngộ gì ở đây cả! Mình phủ nhận tất cả những giá trị từ xưa tới giờ mình theo. Khi mình đã phủ nhận hết tức là mình đã thay đổi cách nhìn, mình thấy theo kiểu khác. Và như thế thì tự nhiên mà mình sẽ tự tin.

Còn trước đây, do mình chưa có trải nghiệm này nên mình còn dựa vào trí thấy của người khác, dựa vào quan niệm của người khác, dựa vào quan niệm của xã hội…thì mình làm sao tự tin và thỏa mãn được!? Mình làm sao mà sống yên tâm được!

Bây giờ mình đã trải nghiệm và sống với cái thấy của mình thì mình sẽ vững chãi tự tin, vững như thành đồng không ai có thể làm mình lay chuyển được. Cũng từ đây mà ra hết tất cả từ những lời mình nói ra, từ những gì mình thấy và mình ứng xử…Vậy thì có gì mà tiệm tiến hay không tiệm tiến? Có gì đâu mà đột biến hay không đột biến? 

Chúng ta không thể nói nó đột biến hay tiệm tiến được, mà là chúng ta thấy và ứng xử theo tính chất này thôi. Mà tính chất này mình có rồi, mình đâu phải phát triển nó nữa mà do xưa nay mình không thấy là vì đầu óc mình có xu hướng đi tìm kiếm cái gì đó mà tìm mãi không thấy…rồi khi mình tự khám phá ra thì ngạc nhiên vô cùng…

Cũng như tôi đã nói với quý vị về lần thứ ba mà tôi trải nghiệm. Những dữ liệu trong đầu tôi tự nhiên nó rụng hết. Mà hồi ấy mình muốn nó rụng thì cũng không rụng được, tự nhiên nó rụng. Lúc ấy mới thấy là cuộc đời không như kinh sách nói hay mình nghe được là cuộc đời là bể khổ…rồi khổ là do tham, sân, si….Và tôi đã thấy rằng do mình không hiểu nên mình cứ nghĩ quẩn nghĩ quơ, chính suy nghĩ ấy làm cho mình khổ chứ có cái gì đâu. Và tôi đã nói như vậy, còn chuyện người ta học, người ta nói thì kệ người ta. Người ta nói đời là bể khổ thì kệ người ta. Tôi chẳng thấy đời là bể khổ một chút nào cả!  

Từ khi tôi nhận ra điều mới lạ trong đầu óc của mình thì cái nhìn của tôi nó khác đi. Tôi không nhìn cuộc đời là bể khổ hay cuộc đời là sung sướng. Từ trạng thái đó mà tôi nhìn tôi, tôi nhìn cuộc đời, nhìn những gì mà tôi đã sống trong quá khứ đều thấy khác hết, không còn giống như xưa nữa. Và đầu óc ở trong trạng thái tha hồ mà biện tài, muốn nói kiểu gì thì nói nhưng tôi biết rất rõ mình nói như thế để làm cài gì.

Nói tóm lại là tinh thần chủ động trong lời ăn, tiếng nói, cách cư xử của mình gần như được chủ động hết hoàn toàn mà không ai hiểu mục tiêu mình sử dụng cái đó là để làm gì. Thế cho nên tôi mới nói chuyện tu hành là chuyện bày đặt. Anh có giỏi thì anh đi trồng khoai, trồng sắn mà ăn để tu đi! Anh đừng bày đặt để đánh lừa người khác để có tiền mà ngồi mát ăn bát vàng. Làm gì có chuyện anh tu tới đâu mà chứng đắc?! Làm gì anh tu mà có quả vị này, quả vị khác!? 

Tôi thấy mà phát lòng thương cho cả hai bên: Một bên là tín đồ không biết mình là  nạn nhân và cứ cho rằng mình là kẻ khổ đau và một bên cũng không biết mình là nạn nhân và cứ cho rằng mình là người đã nắm được chân lý. Anh nắm chân lý hay anh nắm thủ thuật để anh huyễn hoặc người ta, cho người ta tưởng mình là như vậy?!

Tôi nói được tới đâu thì hay tới đó và người ta nghe được tới đâu thì cũng hay tới đó thôi chứ biết làm sao bây giờ? Phải kệ người ta thôi. Chỉ có những quý vị đang học trên con đường này thì trước nhất là quý vị giúp cho chính quý vị và cho gia đình quý vị để không có bị ai đánh lừa mình nữa, không bị ai dụ dỗ mình nữa. Vậy thì có gì để tu, có gì để chứng, có gì để đắc? làm gì có chuyện tu tâm xảy ra? Không thể có được!

Trích Master Duy Tuệ - Hãy Sống Như Người Đã Đến Bến Bờ [2] - 12.4.2011 (* Tựa đề do người ghi tạm đặt)