"Khai mở nhận thức sâu thẳm và duy trì cảm xúc tình người thiêng liêng"

....

.

.
.

ABA Quotes

Trực Tiếp Trao Truyền 09

BạchThầy! 

Con tên là B. T. L, 50 tuổi, hiện con đang làm việc tại Bưu điện thành phố... Cuộc sống đời thường con không khổ mà sao trong lòng con lúc nào cũng thấy khổ đau và buồn tủi. Con luôn nghĩ đến cái chết. Con rất sợ ban đêm vì con không ngủ được, con luôn phát nguyện được vãng sinh. Sau mấy đêm con nằm mơ đi trên 2 con đường đều bị chặn lại. Con chọn con đường thứ 3 cũng bị cụt nốt. Trước mặt con là một biển nước mênh mông. Con sợ quá đành quay lại và tỉnh ngủ. Con nghĩ nếu con vượt qua biển nước sang bờ giác thì phải có phương tiện… Vậy phước duyên đã cho con được gặp Thầy, con xin Thầy hãy đưa con đến bến bờ giác ngộ và giải thoát.

Con xin Thầy bớt chút thời gian sẻ chia giúp con vơi đi nỗi buồn để có niềm tin nhiệm mầu trên con đường học đạo. Thưa Thầy, con biết đến đạo pháp mới được 3 năm, con học tu thiền, kinh sách con đọc nhiều, hạnh bố thí con cũng rất cố gắng. Con biết mình tu học còn kém cỏi, còn mê lầm và chấp ngã. Càng cố gắng bao nhiêu thì tinh thần và thể xác con càng đau đớn, bệnh tật càng tăng. Không thầy thuốc nào chữa bệnh cho con được cả, con đành bất lực, con nghĩ mình tự làm khổ mình, vì con rất hay lo nghĩ, không biết buông xả, giữ khổ đau như nuôi rắn độc trong lòng. Giờ đây, con phải trả giá quá đắt. Khi ngồi thiền, con không tĩnh tâm được, đầu óc cứ loạn tưởng, thân tâm đau đớn. Sống không được, chết cũng chẳng được. Con cầu xin Thầy hãy rủ lòng thương cứu con qua kiếp nạn này, cho con một liều thuốc đắng để trị bệnh, cho con những phương pháp hữu hiệu nhất để con vững tin vào đạo pháp. Vì vô minh che lấp từ vô lượng kiếp mà con không biết được. Xin Thầy cho con biết được lỗi của con để con tìm lại chính mình. Thầy cho con một Phật tâm danh, một trí tuệ sáng suốt để con tính tấn tu hoc. Con có thể biết được quá khứ và vị lai được không Thầy? Con tin luật nhân quả nên con tu trong hiện tai, con sẵn sàng trả nghiệp quả không hối hận và con đang cố gắng sửa tâm mình. 

Cửu huyền thất Tổ nhà con điêu linh. Nhà con không thờ Phật. Con biết nhà con có bùa ngải tai hại vô chừng mà không tìm được, không trừ được. Con không ăn chay trường. Những điều đó có ảnh hưởng gì đến sức khỏe và tu tập không Thầy? Hàng ngày, con đọc kinh và trì chú, niệm Phật, ngồi thiền, mà sao con không thấy thay đổi gì cả. Nghiệp chướng, phiền não chướng, báo chướng cứ bùa vây lấy con không ngơi nghỉ. 

Vậy con mong Thầy bỏ quá cho con và cho con niềm vui cùng những nụ cười. Trên con đường tầm sư học đạo gặp được Minh Sư, chân tu như Thầy con quyết nương theo. Con xin Thầy quy y cho con để con làm chọn bổn phận của một người Phật tử.


Cuối thư con kính chúc Thầy mạnh khỏe để hóa độ chúng sinh!

PH, ngày 12/12/2007

Hôm nay, thầy mới sắp xếp thời giờ nói chuyện với thiện hữu ít lời.
Trong thư con, có mấy vấn đề cần lưu ý:

1. "…Cuộc sống đời thường con không khổ mà sao trong lòng con lúc nào cũng thấy khổ đau và buồn tủi. Con luôn nghĩ đến cái chết…”
2. "..con cứ phát nguyện được vãng sinh.."
3."..con xin Thầy hãy đưa con đến bến bờ giác ngộ và giải thoát..."
4. "..con biết đến đạo pháp mới được 3 năm, con học tu thiền, kinh sách con đọc nhiều, hạnh bố thí con cũng rất cố gắng. Con biết mình tu học còn kém cỏi, còn mê lầm và chấp ngã. Càng cố gắng bao nhiêu thì tinh thần và thể xác con càng đau đớn, bệnh tật càng tăng…”
5. "…con nghĩ mình tự làm khổ mình…"
6. "…Khi ngồi thiền con không tĩnh tâm được, đầu óc cứ loạn tưởng, thân tâm đau đớn. Sống không được chết cũng chẳng được….” 

Thầy muốn nhắc lại để thiện hữu đừng quên những gì mình đã nói, từ đó sẽ tỉnh thức lại mà trở về với thực tại.

Khi thầy dùng hai chữ tỉnh thức trong bài này cho thiện hữu, nó có nghĩa là chính thiện hữu phải tỉnh với những gì do đầu óc mình tưởng tượng hay tin theo một giáo điều gì đó một cách mù quáng, mình chưa thực sự hiểu được, ví dụ "muốn vãng sinh". Cũng có thể tỉnh thức với những khái niệm mình dùng mà mình không hiểu, ví dụ như khái niệm "giải thoát". Cũng có thể tỉnh thức với những gì mình thực hành mà ngày càng nguy hiểm cho sức khỏe, như mục số 6 nêu trên. Và cũng phải thức tỉnh ngay với khái niệm "tu" nữa. 

Thiện hữu cần phải hiểu thật rõ những vấn đề sau đây:

-    Thái tử Tất Đạt Đa tuyên bố Ngài là Phật ngay lúc Ngài chứng được nguồn tâm vô lậu ngay nơi Ngài. Sự chứng ngộ ấy dẫn đến tâm của Ngài hoàn toàn biến đổi khác thường so với người chưa chứng ngộ.

Sự khác thường ấy là gì? Trước nhất, tâm trở lại trạng thái hoàn toàn tĩnh lặng mà mình chưa bao giờ được biết đến, mặc dù nó nằm ngay trong chính mình. Rồi người chứng ngộ luôn thấy rõ tâm mình, và do cái thấy này mà người ấy có cái thấy rất xa, rất rộng, rất sâu tận bản chất của các vấn đề vô hình và hữu hình. Rồi tất cả mọi tình trạng tâm tiêu cực sẽ biến mất và tất cả tình trạng tâm tích cực xuất hiện, mà tiêu biểu nhất là bi-trí-dũng hiển lộ hoàn toàn. Chúng ta có thể hình dung một người mà tâm được như vậy thì người ấy sống vượt lên trên cả hạnh phúc lẫn khổ đau. Trạng thái không phải là hạnh phúc hay khổ đau như mình hiểu trong đời thường có thể tạm dùng chữ Niết bàn để chỉ, nhưng vẫn sống bình thản ở thế gian này. 

-Trong trường hợp một người chưa có khả năng chứng được như vậy, thì Phật Thích Ca đã nói đến tám cách dụng tâm và dụng thân sao cho tất cả những ưu điểm của tâm được hiển lộ để con người ấy sống thật có lợi ích và thật có hạnh phúc cho chính họ và dĩ nhiên ảnh hưởng tốt cho môi trường sống chung quanh người ấy, bao gồm cả con người, loài vật, và môi trường xã hội, môi trường sinh sống cho chúng sinh. Tám cách đó được nói trong kinh như là tám con đường tu tập căn bản cho mỗi người, Bát Chánh Đạo: Sự hiểu chân chính về Bốn chân lý Phật dạy; Khát vọng chân chính về tâm tự do với lòng chấp, ý niệm và cảm xúc; Lời nói chân chính tạo hòa hợp trong cuộc sống; Hành động chân chính dựa theo năm giới cấm Phật dạy; Làm nghề chân chính để nuôi sống mình; Siêng năng chân chính trong việc hành thiện, tránh ác; Quán tưởng chân chính về thân và tâm để lìa sự chấp ngã; Hành thiền chân chính để tâm định tĩnh. Mặc dù đây là cách thật xưa cũ, nhưng nó vẫn là cách đi căn bản. Nếu dụng tâm và thân theo tám cách ấy thì các phẩm chất thật hoàn hảo của tâm sẽ phát triển. Một trong những tính chất quan trọng là cái nhìn và sự hiểu biết, nhìn thực tại, nhìn cái đang là để hiểu biết rõ ràng về nó, chứ không phải nhìn về quá khứ hay tương lai. Đặc biệt nhìn và thấy rõ, hiểu rõ về bản chất của tâm, của thân, của các hiện tượng, bản chất cuộc sống hữu hình luôn thay đổi hay không nhất đình là thế nầy hay thế kia. Từ đó dễ xa lìa lòng chấp và phát sinh trí tuệ không dính mắc. Khó mà nói thật rõ về tính chất của cái nhìn và sự hiểu biết nầy. Nhưng có thể tóm tắt rằng, cái nhìn và sự hiểu biết ấy đem lại sự bình yên cho người có được cái nhìn đó, bởi vì người ấy hiểu thật rõ về mình, về cuộc đời nên không còn lòng chấp vào ý nghĩ hay những ham muốn của mình nữa. Cái nhìn đó giúp cho người nhìn phát ra nhiều trí tuệ thật sự an lạc và hạnh phúc. 

Như vậy, thiện hữu nên thức tỉnh cách tu tập của mình mà nên trở về cách tu tập căn bản theo Bát Chánh Đạo có trong rất nhiều kinh sách của Phật Giáo. Thầy cũng cho rằng đây là con đường căn bản cho mọi người áp dụng để các phẩm chất hoàn hảo của tâm có đủ nhân duyên hiện ra. 

Bài nói cho thiện hữu như vậy cũng tạm đủ rồi. Nếu có điều gì cẩn hỏi thêm thì thiện hữu cứ hỏi đừng có ngại. Đôi khi thầy trả lời chậm vì ưu tiên cho những vấn đề đã sắp đặt trước. Thầy mong thiện hữu nên thức tỉnh từng vấn đề đã nêu cho thầy. Ngoài ra, thiện hữu cũng cần sinh hoạt chung với nhóm đồng đạo gần nhất để cùng nhau tham khảo cách dụng thân và tâm sao cho phù hợp với mình và kết quả là tâm bình yên, sáng suốt, siêng năng học tập và siêng năng làm việc với ý chí cao nhất. Chỉ có như vậy mới mong sống hạnh phúc.

Thầy cầu nguyện cho thiện hữu và gia quyến tâm thường bừng sáng và gặp nhiều may mắn trong đời!

Tạm biệt

Ngày 31/12/2007

Duy Tuệ

Trực Tiếp Trao Truyền 07

Liễu Thức Tuệ,

"Tạm thời thất bại" là điều tốt!
Một mình dọn một khu rừng hoang
Để trồng những cây vừa quý vừa đẹp
Cỏ vẫn cứ mọc lên
Những chồi cây cũ vẫn cứ mọc lên
Không sao cả!

Loài cỏ cây này mọc lên và làm trở ngại khu vườn mới
Đây là vấn đề cần thấy và biết
Nguyên nhân là do mình quá dính chặt với quá khứ
Nên hễ mình nghĩ tới hay hồi tưởng về
Chúng lập tức mọc nhanh và phủ nhanh.

Dừng suy nghĩ về chúng
Tỉnh thức với những gì đã đi qua đời mình
Đã đi qua mắt mình
Dùng ý chí để chối bỏ suy nghĩ
Như vậy, cỏ cây nguy hại sẽ không mọc được.

Tạo thói quen này từng mỗi khắc mình đang là.

Thầy

Miền Tây nước Mỹ
6/10/2009


Thầy ơi,

Con thật sự nghiêm túc học và thực hành môn Thiền Minh Triết.
Con xin vạn kiếp tỉ kiếp tạ ơn thầy giúp chúng con đổi thay, chuyển hóa.
Con nguyện suốt kiếp hữu hình này thực hành môn học quý báu này, để hầu giúp cho chính mình được nở hoa, được bừng sáng, và qua đó cũng hy vọng có thể góp phần của mình mang ánh sáng đến trần gian.

Nhưng thầy ơi,
Con không muốn mình tự lừa dối mình bằng việc tự kỷ ám thị rằng tôi đang trở nên biết yêu thương thật sự, rằng tôi đang quán hơi thở, quán ý nghĩ để diệt trừ những gì tiêu cực diễn ra trong đầu, để dần dần sống tích cực hơn, tốt đẹp hơn.

Con thấy mình vẫn còn sân hận quá, vẫn giận dữ, vẫn đau đớn cho chính mình mỗi khi đối diện một kinh nghiệm nào đó trong quá khứ, khi cho rằng mình đang gặp rắc rối... Có những khi con thấy mình nổi giận, nhưng vì cố gắng kềm nén, cố gắng tự ám thị mình nên nét mặt đanh lại, răng nghiến chặt, hai bàn tay như muốn bóp nát bất kỳ vật gì.

Con vẫn chưa thể thương yêu thật sự thầy ơi.
Con thấy sức mình còn yếu quá.

Thường xuyên tưởng đến thầy, lời thầy dạy vẫn thường xuyên vang lên trong đầu con, giúp đưa con lần hồi trở về trạng thái bình an.

Vài dòng con gởi đến thầy như một lời cầu cứu của một người đệ tử.
Con muốn mình luôn có thể ở một level, cho dù chuyện gì xảy đến, cho dù ý nghĩ nào có xuất hiện.

Con thật sự ao ước được trở về với bản chất tâm của mình, trong suốt.

Con biết việc thực hành đòi hỏi một nỗ lực, một quyết tâm cao độ.
Vài dòng trên đây là những cảm xúc tiêu cực nhất thời con đang cảm thấy trong mình.

Kính xin thầy lượng thứ cho đệ tử.

Trực Tiếp Trao Truyền 04

Một Phật Tử hỏi: Thưa Thầy con người có con mắt thứ ba không?

Trả lời: Tôi thật sự không biết chuyện này. Tuy nhiên, tôi có một kinh nghiệm về sự hoạt động của điểm nằm ngay giữa hai chân mày. Cách đây trên mười năm, bỗng dưng điểm giữa hai chân mày của tôi cứ nổ “lịch bịch” rất nhiều lần và liên tục trong hơn ba năm.

Trong thời gian ấy rất có nhiều hiện tượng kỳ lạ và thích thú xảy ra chung quanh tôi, như có lúc tôi thấy ánh mặt trời buổi trưa như là một đêm trăng rằm. Đôi khi tôi thấy con người họat động trong một vùng như trong chợ hay trên một cánh đồng giống như một bức tranh. Cũng trong thời gian này, tôi cảm nhận được niềm hạnh phúc của tâm hồn chính là bên trong tâm vô tận chứ không phải là những thứ được mất hay cảnh vật bên ngoài. Rồi từ ấy, tôi nhìn cái gì cũng rất khác với trước kia. Tôi nhìn mọi việc vượt ra khỏi hình thức của chúng. Đặc biệt, tôi nhìn thật rõ thế giới tâm thức của chính tôi và tôi nhận ra cõi vô nhiễm của tâm mình. Giai đoạn nầy rất quan trọng, tôi bắt đầu dùng kinh Phật Giáo để đối chiếu với những hiện tượng tâm của tôi và đối chiếu cái thấy của tôi về tâm mình, tâm người, và cái thấy về thế giới chung quanh mình. Tôi nhận ra rất rõ sự đau khổ của con người và cũng nhận ra rất rõ cách mà con người có thể vượt qua khổ đau là hoàn toàn có thật. Cũng từ đó, vô lượng trí tuệ bùng nổ trong tâm tôi và cuộc đời tôi đi vào con đường của Phật. Lúc bấy giờ và đến tận bây giờ tôi thấy rõ Phật, rõ tôi như thấy quả cam trong bàn tay của mình.

Tôi cho rằng điểm nằm giữa hai chân mày của con người có nhiều huyền bí và có khả năng giúp con người có cái nhìn không bị kẹt trong bất cứ thứ gì chung quanh mình hay ngay trong chính mình. Hơn thế nữa, nó cũng giúp tâm con người hướng suy nghĩ về năng lực vô tận của hư không và phần nào đó cũng có khả năng giao cảm với những thế giới xa xăm hay vô hình. Cuối cùng, nó cũng đưa ta vào cõi cô độc tuyệt đối, trạng thái cô độc của tạo hóa, và đưa tâm ta trở về làm một với tạo hóa. Chết và sống cũng giống nhau.

Chúc bạn kích hoạt được điểm mầu nhiệm này với sự trợ duyên của những Đấng mà không ai hiểu được nhưng có thật.

USA. 10/9/2005

Duy Tuệ

Trực Tiếp Trao Truyền 03

Trả lời chung cho các nhóm đạo hữu Việt Nam, Na Uy, Hà Lan, Canada và Chichago, California, và Minesota ở Hoa Kỳ

Có nhiều đạo hữu
Thường lặp lại những câu hỏi sau đây.
Tại sao Phật Giáo lại chia ra nhiều Tông Phái khác nhau,
Lại có những quan niệm tu khác nhau?
Hiểu hai chữ “TU TÂM” như thế nào để dễ tu?
Tại sao thường làm từ thiện và thường đi chùa nhưng lại gặp nhiều bất hạnh?
Tại sao thường cúng dường và tụng kinh trì chú mà nghiệp vẫn nhiều?

Câu thứ nhất, Tông Phái trong Đạo Phật.

Thông thường quý vị hay nghe hoặc thấy trong nhiều sách như vầy:
Đạo Phật là Đạo Giải Thoát, Đạo Phật là Đạo Từ Bi, Đạo Phật là Đạo Cứu Khổ,
Đạo Phật là Đạo Diệt Dục, Đạo Phật là Đạo Diệt Ngã, Đạo Phật là Đạo Đưa Người Về Cực Lạc hay Niết Bàn và Đạo Phật Đưa Đến Chứng Ngộ Đạo Quả hoặc Thành Phật.
Thật ra những khái niệm ấy dùng để chỉ có một điều thực tế thôi,
Điều ấy mới nghe qua có vẻ đơn giản và quá bình thường,
Bình thường đến nỗi ít người quan tâm.
Đó là hiểu chính mình để nhận ra sự huyền bí chính mình và thế giới chung quanh .
Nhưng nhiều người chỉ thích theo Đạo Phật để được Phật che chở hoặc giúp đỡ!
Thật ra việc Phật che chở và giúp đỡ không phải là không có,
Nhưng trước hết mình phải hiểu mình đã.
Sau khi hiểu mình rồi thì sẽ hiểu Phật và có quan hệ tốt với Ngài.
Từ đó Đức Phật sẽ hiểu rõ mình và thương mình.
Đức Phật có nhiều sức mạnh kỳ diệu mà khó có ai hiểu được,
Ngài sẽ giúp mình.
Ví dụ có người giới thiệu với mình về một vị minh quân từ tâm, hay giúp đỡ mọi người, lại có nhiều tiền của riệng.
Nếu mình quan hệ tốt với vị ấy thì cũng được nhiều lợi ích.
Nhưng trước nhất mình phải hiểu mình đã.
Sau đó mình tìm hiểu vị minh quân,
Kế đến phải có nổ lực câu thông với vị ấy.
Kết quả tất nhiên phải tốt.
Nhiều người trong thương trường may mắn quen biết với các vị lãnh đạo quốc gia,
Nhưng vì thiếu hiểu mình, hiểu người nên đã có cách ứng xử lợi dụng,
Cuối cùng gây ra những hâu quả ghê gớm cho chính mình như bị tử hình chẳng hạn.
Việc Phật Giáo có nhiều Tông Phái không có gì sai trái cho một tôn giáo cả.
Trên con đường phát triển trí tuệ, phát triển lòng yêu thương,
Tuỳ theo hoàn cảnh của mỗi người hay mỗi nhóm mà chọn cách đi cho mình.
Nhưng dù là con đường nào chăng nữa,
Cũng nằm trong đại gia đình Phật Giáo yêu thương và đáng quý.
Bất cứ người tu sĩ xuất gia hay tại gia đều hiểu rất rõ điểm đến cuối cùng của con đường mà mình lựa chọn.
Trên mỗi con đường ấy có những thuận lợi và rủi ro khác nhau,
Con đường nào cũng có rủi ro và cũng có thuận lợi cho người hành giã.
Nhưng không nên nói rằng con đường nào là hay nhất.
Ví dụ việc ăn chay hay ăn mặn,
Nếu cứ nói ăn mặn là Phật cho phép.
Vậy tại vì có người thích ăn nên mới xin Phật cho phép.
Nếu nói Phật dạy có gì ăn nấy thì tại sao chỉ cứ cố mà ăn mặn?
Và cũng sinh ra cải nhau với người ăn chay nữa;
Còn cứ nói rằng phải ăn chay vì không nở lòng giết súc vật,
Vậy tại sao không thấy rằng rau cỏ cũng có sự sống, cũng có linh hồn.
Chúng không thể nói, nhưng chúng có thể cảm nhận được tình cảm của con người.
Ngay cả hòn đá, quần áo và các thứ ta dùng hàng ngày cũng có linh hồn, nhưng con người không thấy đó thôi.
Người theo Phật phải hiểu mọi thứ đều có đời sống, có linh hồn.
Và cuối cùng là cũng sinh cải nhau với người ăn mặn.
Việc cải nhau sẽ không có điểm dừng và đều không hay.

Tuỳ duyên mà ứng xử mà thôi.
Nhưng theo tôi, người theo Phật nên cầu nguyện cho tất cả những gì ta dùng,
Và ta phải tôn trọng mọi thứ cùng tồn tại với ta trên hành tinh nầy.
Con người quá thông minh trong việc bảo vệ quan điểm của mình,
Nhưng cũng nên thông minh trong vấn đề làm thế nào để cùng tồn tại giữa con người với nhau và giữa con người với những thứ chung quanh ta như súc vật và cây cỏ, đặc biệt là đối với quả địa cầu và bầu khí quyển nầy.
Tất cả đều là những thành viên sống chung trong một đại gia đình.


Câu hỏi thứ hai, “Tu Tâm”.
Thật ra nếu đạt đến chỗ rốt ráo thì cũng chẵng có tâm để tu,
Nhưng ở đây không nói đến đề tài ấy.
Ai cũng hiểu nôm na rằng tu tâm là bỏ ác theo thiện.
Nhưng vấn đề tế nhị ở đây là ta mượn hai chữ tu tâm để ám chỉ điều nầy:
Có động cơ tốt hay xấu, hay không có động cơ nào cả trong hành động của mình với những gì chung quanh ta.
Trong các hành động hay trong ứng xử bao gồm phần nội tâm như sau:
- Cố ý làm ác hay vô tình gây ác.
- Cố ý làm thiện hay vô tình làm thiện.
- Không cố ý cũng không vô tình trong thiện ác, giống như một đứa bé 2 tuổi đập bể đồ hay cho mèo ăn vậy.
Người có tâm ác đôi khi cũng làm những chuyện thiện to lớn cho mọi người cùng thấy!
Giống như ngày xưa Vua Gia Long thắng Vua Quang Trung,
Ông ta có hành động trả thù hèn mọn với người thân của Vua Nguyễn Huệ.
Gia Long đã đem voi và ngựa để sẵn trong sân chờ chà và xé xác vợ con của Nguyễn Huệ.
Gia Long đã cho họ gặp nhau lần cuối trong một bữa ăn rất sang trọng!
Gia Long gọi ấy là hành động ân huệ cuối cùng dành cho họ!
Một ví dụ khác,
Hãy xem người nuôi và thương yêu gà vịt.
Họ tỏ ra thương yêu và chăm sóc chúng đôi khi kỹ hơn cả con họ.
Nhưng động cơ và mục đích là gì?
Mục đích là để có tiền hoặc ăn thịt chúng;
Động cơ là vì muốn thoả mãn lòng ham muốn của mình.

Người có tâm thiện đôi khi ỷ lại vào lòng thiện của mình mà có những lời nói và việc làm tổn hại đến tinh thần người khác. Do đó việc ứng xử thiếu hiệu quả mà đôi khi phản tác dụng nữa.
Vậy chữ “Tu Tâm” bao gồm việc xem xét đông cơ, xem xét mục đích hành động của mình.
Từ đó điều chỉnh động cơ và mục đích trong các hành động thiện đối với người, với con vật và cảnh vật chung quanh ta. Nó cũng còn bao hàm ý nghĩa là con người cũng phải học các kiến thức và sự kiên nhẫn để thực hiện lòng thiện có hiểu quả.

Câu hỏi thứ ba, gặp nhiều bất hạnh.
Mục đích của một người thường làm việc thiện và đến chùa là gì?
- Để giúp người khốn khó, giúp chùa tốt lành để mọi người cùng đến chùa san sẽ cuộc sống với nhau hay vì mục đích khác? Nếu vì mục đích để không còn bất hạnh nữa thì việc làm ấy đã bị hiểu sai rồi.
- Để tích luỹ công đức và phước báu cho chính mình và con cháu? Điều nầy có thể đúng nhưng đừng đưa tâm đòi hỏi số lượng công đức cụ thể như một sự mua bán tiền trao cháo múc.
- Dùng chúng như một pháp tu để mở rộng tâm trí, tăng trưởng lòng từ bi và sự cương nghị dũng cảm trong đời mình? Điều nầy là tuyệt vời nhất vậy. Nếu thực hành theo ý hướng nầy thì những nỗi bất hạnh chắc chắn sẽ giảm.

Câu hỏi cuối cùng, nghiệp vẫn nhiều.
Nếu hiểu thật sâu xa và cặn kẽ về nghiệp thì nên hiểu như vầy:
Chú ý về phần của tâm: kho tiềm thức chứa đựng những ý nghĩ, tâm tư, sầu lo, hờn giận, các ý tưởng v.v… của các đời quá khứ và hiện nay cùng với sự xuất hiện các ý nghĩ và các tâm trạng hàng ngày. Gộp hết chúng lại rồi mượn một từ để chỉ chung cho chúng là chử NGHIỆP. 
Hiện nay khối tinh thần nầy đang vận hành như những đám mây trùng trùng điệp điệp trong đầu óc con người. Quý vị đang ở trong đám mây nầy dù cho có cúng dường hay trì chú tụng kinh hàng ngày cũng không giải quyết được gì. Tôi đảm bảo như vậy. Cúng dường, trì chú, tụng kinh quả thực có đem lại phước báu, nhưng không thể giải hết nghiệp được. Có khi còn gây thêm ra những nghiệp mới nữa nếu một ngày nào đó quý vị không tin và đem lòng phỉ báng.
Muốn giải hết nghiệp thì phải có phương pháp giải quyết những đám mây nầy.

Đến đây cũng tạm đủ để cho quý vị tham khảo và xem xét lại cách thức theo con đường của Phật.

Madison, Wisconsin, 19/7/04

Duy Tuệ


Trực Tiếp Trao Truyền 02

1. Con thường nghe thầy khuyên con học Đạo, vậy thầy giảng cho con biết học Đạo là học những gì?

2. Bây giờ con quyết định theo thầy học Đạo và tu hành và cùng thầy đi hành Đạo thì thầy dạy con phải học những gì ở thầy và tu hành như thế nào, hành Đạo như thế nào?

 
Thầy trả lời:

Phần trả lời nầy cũng là chung cho tất cả những thiện hữu theo học với thầy, không phân biệt tôn giáo, màu da, sắc tộc, thành phần xã hội, hay quốc gia.
 
- Chữ Đạo mà thầy thường dùng không phải nói về tôn giáo nào hay đức tin nào bên ngoài tâm hồn của con người. Thầy không dùng để ám chỉ một sức mạnh siêu hình, hay siêu nhiên nào bên ngoài tâm hồn con người.

Chữ Đạo thầy dùng là để chỉ cho một NĂNG LỰC HUYỀN BÍ VÀ THẬT SỰ MẦU NHIỆM NƠI TÂM CỦA MỖI NGƯỜI MÀ XƯA NAY CON NGƯỜI ÍT BIẾT ĐẾN VÀ CHƯA TỪNG SỬ DỤNG NÓ TRONG CUỘC SỐNG CỦA MÌNH NÊN THƯỜNG SỐNG BẤT AN, MẶC DÙ VẬT CHẤT VÀ CÁC QUYỀN LỰC ĐẦY ĐỦ. Chẳng những sống bất an cho chính mình mà còn gây ra nhiều đau buồn cho người khác.

Năng lực huyền bí đó có sẵn nơi tâm mỗi người và không có tên gọi. Vì không có tên gọi nên các bậc đại giác ngộ tiền bối đã dùng nhiều tên gọi khác nhau, như CHÂN TÂM, TÂM CHÂN NHƯ, TÂM BẤT SANH BẤT DIỆT, TÂM BÁT NHÃ, TÂM VÔ LẬU, TÂM VÔ NHIỄM, TÂM BỒ ĐỀ, TÂM THIỀN, TÂM VÔ SANH, TÂM NHƯ LAI, TÂM VÔ NIỆM, TÂM PHẬT, NIẾT BÀN. Còn người theo đạo Ki-Tô thì gọi là tính chất Chúa trong tâm hồn. Còn Lão Tử nói nó không có tên, nếu muốn dùng tên để chỉ thì có thể nói nó là mẹ sinh ra tất cả, hay là Đạo sinh ra tất cả, nó với Đạo của trời dất là một.

Thầy thường gọi nó là Đạo Tâm. Sự huyền nhiệm của Tạo Hóa và sự huyền nhiệm của Đạo tâm này là một. Nếu ai ngộ được, sống được với cái tâm này thì người đó có sức mạnh mầu nhiệm của Đấng Tạo Hóa.

- Nếu theo học và tu hành với thầy thì nên học tất cả những bài nói của thầy trong sách, CD, DVD, website daosuduytue.com và duytue.com,  các bài nói riêng mà các thiện hữu đã nghe và đã ghi lại hoặc nhớ mà nói lại. Tại vì tất cả nội dung thẩy nói chỉ nhằm một mục đích là giúp cho quý vị nhận ra cái tâm này của chính mình. Riêng phần lý thuyết này quý vị cũng đã phần nào nhận ra được tâm này do nhận thức của quý vị. Đặc biệt vị nào đã có Phật Tâm Danh thì phải suy ngẫm nội dung đã ghi trong đó.

- Còn phần thực hành gọi là Tu. Nghĩa là thực hành tất cả những gì nếu được để nhận ra tâm này, xâm nhập vào tâm này, tập ứng dụng tâm này trong đời sống hàng ngày để vượt qua tất cả khổ nạn và con người mình luôn luôn mới, luôn bình an, luôn vui vẽ, luôn lợi ích cho xã hội loài người và lợi ích cho thế giới này.

Phương pháp phổ biến nhất là TẬP QUAN SÁT BÊN TRONG VÀ TẬP QUAN SÁT BÊN NGOÀI. Phương pháp quan sát giúp cho quý vị hai vấn đề trọng đại:

* Một là các suy nghĩ, các ý nghĩ tự động xuất hiện trong đầu óc chúng ta sẽ dần dần bị xóa tan đi để trả lại cho tâm một trạng thái trong sáng, bình an và chúng ta sẽ được sống an lành, minh mẫn, tỉnh táo.

* Hai là giúp các thiện hữu chứng ngộ được tâm mầu nhiệm này, chứng được Đạo và sẽ sống được với Đạo.
 
- Trong phần thực hành, nếu vị nào có Phật Tâm Danh rồi thì sẽ tập sống bằng hai con người: con người sanh diệt do nhân duyên và con người bất sanh bất diệt, không phụ thuộc vào nhân duyên.

- Còn về con đường hành Đạo giúp đời thì tùy mỗi thiện hữu mà thầy sẽ hướng dẫn riêng.

Hôm nay thầy trả lời tóm lược như vậy chung cho các thiện hữu toàn thế giới biết mà thực hành.

Thầy cảm ơn thiện hữu Tuệ-Hạnh và tạm biệt quý vị!
   
Thầy 

Na-Uy ngày 2/8/2007

Trực Tiếp Trao Truyền 01

1.Thưa thầy, có số mệnh đối với con người không? (Thiện hữu Th. Bắc Âu)

2.Thưa thầy, xem câu chuyện một người phụ nữ tự kể lại cuộc đời đau khổ của mình khi sống với một người chồng luôn đánh đập bà ta, có vợ bé, ngoại tình và lại đánh đập rất nhiều năm tháng nhưng bà ấy cứ chấp nhận sống. Chuyện ấy cũng có xãy ra đối với một số trường hợp tại Bắc Âu, vì là một phật tử nên thường đến chùa xin lời khuyên cuả các thầy và các thầy thường nói, “ Do nghiệp của con quá nặng, cũng lại do trước đây mình thiếu nợ người ta nên bây giờ kiên nhận chấp nhận và dùng tình thương để cải biến người ấy.” vậy xin thầy cho biết có nghiệp nặng từ đời trước kéo dài tới kiếp nầy không và có phải do mình mắc nợ tình hay tiền gì đó mà bây giờ mình phải chịu hành hạ cả đời như vậy để trả nghiệp và trả nợ không? (Thiện hữu Tuệ Đăng, Bắc Âu)

Phần trả lời.

Câu hỏi 1. Thiện hữu hãy thật tỉnh táo để lắng nghe cho thật rõ. Hai chữ “số mệnh” bao gồm hai ẩn ý rất quan trọng. Thứ nhất là lòng ham muốn và thứ hai là sự thấy và sự hiểu biết không rõ ràng.

Hầu hết con người khó thoát khỏi lòng ham muốn trong cuộc sống của mình. Thậm chí những người không thích sống cảnh hơn thua ở đời, không muốn sống đầy dẫy ham muốn ở đời làm cho họ khổ não nên họ nguyện từ bỏ chuyện hơn thua và lòng ham muốn để sống đơn giản gọi là tu hành trong các tu viện, trong rừng núi, trong am thất, trong các chùa chiền cũng chưa chắc là không tăng trưởng lòng ham muốn và lòng hơn thua. Rất nhiều và rất nhiều người thuộc các tôn giáo khác nhau khi sống trên đời nầy ít ưa thích làm những việc giúp đỡ con người để thể hiện tình thương và sự thông cảm với nổi thống khổ của con người nhưng lại siêng năng tu tập những pháp môn để được về thiêng đường hay thế giới cực lạc mà thọ mạng vĩnh viễn và thọ hưởng tất cả những thứ mà họ thiếu thốn ở thế giới nầy. Cũng rất nhiều vị tự mình mong là đệ tử của những bậc giác ngộ nhưng khi tuổi già thì lại lấy tiền bạc của người nhẹ dạ để đi xây dựng các lăng tẩm cho mình ngay tại chùa chiền trong đô thị mà không bao giờ ngại người đời cười chê.

Điều thứ hai là không nhìn rõ chân tướng của sự sống đã hiện hữu như thế nào. Con người không thấy rằng chúng ta không thể sống theo ham muốn chúng ta được mà chúng ta phải đáp ứng cuộc sống. Con người không có sinh mà cũng không có tử. Con người đã bị cái chữ dẫn dắt vào sự lầm lẫn. Tất cả sự sống của các loài sở dĩ lần lượt hiện hữu là do những điều kiện môi trường phù hợp như khí oxy để hô hấp, nước để nuôi dưỡng vân vân. Những điều kiện cơ bản để sự sống xuất hiện thì nó xuất hiện. Khi điều kiện cho sự sống không còn đủ thì sự sống không hiện hữu nữa. Sự sống không hiện hữu theo ý muốn con người, con người chỉ có quyền mong muốn đối ứng phù hợp với sự hiện hữu của sự sống, không thể làm khác.

Vì không thấy rõ và hiểu rõ sự sống hiện hữu và không hiện hữu như thế nào nên con người lầm lẫn có sinh có tử. CHỈ CÓ ĐỦ ĐIỀU KIỆN ĐỂ SỰ SỐNG HIỆN HỮU VÀ KHÔNG ĐỦ ĐIỀU KIỆN CHO SỰ SỐNG HIỆN HỮU CHỨ SỰ SỐNG KHÔNG CÓ SANH CÓ TỬ.

Cái gì anh thích, anh muốn mà nó xảy ra thì anh thấy khoái trá và anh nói số anh tốt. Còn cái gì anh không thích, không muốn mà nó xảy ra và anh cảm thấy khó chịu, bực bội, đau lòng thì anh cho là số anh xấu. Nếu anh vô tâm trước cái gì xảy ra hay không xảy ra và anh đừng để cảm xúc vừa ý hay không vừa ý trổi dậy thì anh đâu có thấy gì là số mệnh hay không có số mệnh; anh cũng đâu có thấy gì là hạnh phúc hay khổ đau.

Vậy, sẽ có hạnh phúc, có khổ đau, nếu anh cứ sống với lòng ham muốn cho mình. Còn nếu anh sống với ý thức đối ứng với thực tại đang diễn ra mà đừng để ý nghĩ xen vào, đừng để cảm xúc xen vào, anh có thái độ đừng đưa ý nghĩ riêng của mình vào những gì đang hiện hữu hay chưa hiện hữu  thì cuộc đời là cuộc đời như nó đang là. 

Câu hỏi 2. 

Nếu anh sống chỉ bằng cảm xúc và sống bằng kiến thức hay trí tuệ của người khác, sống bằng những quy ước của phong tục tập quán ngàn xưa, sống trong sự ảnh hưởng của văn hóa như văn hóa của một tôn giáo hay truyền thống giáo dục nào đó trong quá khứ thì đó là sống với nghiệp chướng và nợ nần mà anh phải trả. Nhưng nếu anh mở mắt thật to ra và nhìn thực tại đang diễn ra cho cuộc sống của anh và anh quyết định ứng xử theo trí tuệ do cái thấy tự do mà anh có đó thì anh đã thoát ra khỏi cái gọi là nghiệp và nợ nần. Anh là con người có trí tuệ và tâm hồn tự do, anh là người thông minh và sáng suốt, anh có đời sống của một người làm chủ hoàn toàn sự sống đang hiện hữu của mình. 

Anh không nên sống như là một kẻ nô lệ cho các công thức xa xưa hay ngay cả hôm nay. Anh không nên để cho các khái niệm về truyền thống đạo đức nào đó làm cho anh đánh mất chính anh. Anh cứ ham sống theo sách vở và những ảnh hưởng của truyền thống hay phong tục, thì anh không còn là anh nữa. trong trường hợp đó anh đừng ngu xuẩn nói rằng anh đang sống cho một lý tưởng nào đó hay cho một đấng thiêng liêng nào đó. Không có đấng nào cần anh sống cho họ cả, nếu có đấng đó thì anh phải xem lại đấng mà anh đang sung bái.  

Chỗ anh dựa duy nhất cho các quyết định quan trọng trong đời anh là hãy tỉnh táo nhìn rõ mọi thứ đang diễn ra cho anh để anh có trí tuệ riêng mà quyết định việc của mình sao cho hợp với thế giới thực tại mà anh đang hiện hữu. Quyết định như thế nào cho phù hợp với thời đại mà anh đang sống và quyết định thế nào mà có lợi cho thân và tâm của anh nhất. Anh phải bảo vệ mạng sống chánh đáng của anh. Nếu anh không vì anh trước thì anh phải là kẻ nô lệ hoặc vô minh. 

Master Duy Tuệ - 2003

Trực Tiếp Trao Truyền 08

Sau giờ phút giao thừa linh thiêng đón chào năm mới Mậu Tý, các hội viên Trung tâm UNESCO Nghiên cứu và Ứng dụng Phật học Việt Nam tại phía Nam đã xuất hành đầu xuân, đến lễ Đức Phật Hoàng Trần Nhân Tông tại Câu lạc bộ Trần Nhân Tông Linh Xuân, quận Thủ Đức. Qua online, mọi người cũng chúc mừng Đạo sư Duy Tuệ, ăn tết xa quê. Quý đạo hữu Phật Tuệ bên Na-Uy và Việt Nam chúc tết cùng nhau và nghe những lời pháp đầu năm của Đạo sư Duy-Tuệ.  Từ thủ đô Hà Nội, đạo hữu Giác Tuệ đã nhắc lại hai bài khai tâm cho riêng ông của Đạo sư Duy Tuệ từ năm 2003, những lời dạy đó luôn giúp ông khai tâm, mở trí trên con đường học Đạo. Sau đây, Ban biên tập xin giới thiệu để Qúy độc giả cùng tham cứu.

Bài nói ngày 2 tháng 6 năm 2003. 

Không thể thấy Đạo
Thấy ảnh của Đạo
Thấy phi Đạo
Biết có Đạo
Nếu thấy Đạo
Tức thấy ma
Không có lối vào Đạo
Chỉ có lối vào am thất.



Bài nói ngày 3 tháng 6 năm 2003. 

Xây dựng cõi Phật nơi mình
Sẽ thấy cõi Phật chung quanh
Khổ đau và bất trắc
Là phước điền của Bồ Tát
Cõi Phật được xây dựng
Từ khổ đau cuộc đời
Niết Bàn là nước mắt
Khổ đau là trí tuệ
Biển ái là hoa sen
Tuy hai nhưng là một.
Giác Tuệ đã diễn bày với Đạo sư Duy Tuệ và các hội viên có mặt trong cuộc hội ngộ trên online sau giao thừa năm Mậu Tý một cảm tác:  

      
                      TỰ RĂN
          Nếu kể công với Thầy
          Là kể công với Phật

         Nếu khinh thầy khinh bạn
         Là đi với qủy ma

         Nếu tìm đến lợi danh
         Là bước vào địa ngục 

         Nếu muốn đầy phước lộc
         Thì phải mở rộng tâm

         Nếu muốn Phật trong lòng
         Thì tâm luôn vô nhiễm.
                                    Giác Tuệ
                        TP Hồ Chí Minh 22/1/2008