1.Hai chữ “trí chủ” để chỉ một cái sự thấy. Mà sự thấy đó là sự thấy của ông chủ, sự thấy của kẻ sáng tạo, sự thấy của kẻ ban cho, sự thấy của kẻ không bao giờ thiếu, không bao giờ thèm, sự thấy của kẻ không thấy mình cao hơn ai mà cũng chẳng thấy mình thấp hơn ai, sự thấy của người mà luôn luôn không đánh mất mình. Là một ông chủ trong tất cả những vấn đề.
ABA Quotes
Showing posts with label Trí Chủ. Show all posts
Showing posts with label Trí Chủ. Show all posts
Thế nào là trí chủ?
2:49:00 PM
Trí Chủ, Trí thấy mỗi ngày
1.Hai chữ “trí chủ” để chỉ một cái sự thấy. Mà sự thấy đó là sự thấy của ông chủ, sự thấy của kẻ sáng tạo, sự thấy của kẻ ban cho, sự thấy của kẻ không bao giờ thiếu, không bao giờ thèm, sự thấy của kẻ không thấy mình cao hơn ai mà cũng chẳng thấy mình thấp hơn ai, sự thấy của người mà luôn luôn không đánh mất mình. Là một ông chủ trong tất cả những vấn đề.
Hiện hữu một cách cá biệt rõ nét sắc sảo để hoà hợp trong cái toàn thể thống nhất.
10:32:00 AM
Nhật ký Thầy Trò, Trí Chủ, Trí thấy mỗi ngày, Trí Tuệ Riêng
Này Tuệ Nhi,
Tất cả các Hiền giả của chúng ta đều có Lỗ Hổng Rất Lớn Về Trí Tuệ Riêngcủa mình, cần phải lấp đầy một cách nghiêm túc và sâu sắc nhất.
Điều này giải quyết quyền lợi riêng cho mình một cách căn bản nhất, phù hợp với quyền lợi chung của dân tộc, nhân loại, và sự cân bằng của môi trường sống.
Các Hiền giả phải hết sức lắng đọng đầu óc về vấn đề này nơi chính mình và không được thờ ơ với những điều mà các Hiền giả đã từng nghe, và đã từng áp dụng trong thời gian qua.
Điều này giải quyết quyền lợi riêng cho mình một cách căn bản nhất, phù hợp với quyền lợi chung của dân tộc, nhân loại, và sự cân bằng của môi trường sống.
Các Hiền giả phải hết sức lắng đọng đầu óc về vấn đề này nơi chính mình và không được thờ ơ với những điều mà các Hiền giả đã từng nghe, và đã từng áp dụng trong thời gian qua.
113 - Chúng ta ở trong được chỗ đứng vững nhất của đầu óc thì đời sống vật chất dễ chịu là kết quả tự nhiên.
11:47:00 PM
Bí quyết - Kỹ thuật, Doanh nhân, Gia đình Minh Triết, Giao tiếp, Giới thiệu bài giảng mới, Trí Chủ, Trí thấy, Tuổi trẻ
Quý vị cần nhớ rằng, khi mà tôi dùng khái niệm về bến bờ thì công việc của chúng ta là phải hướng vào tình trạng cái đầu của mình. Tức là tôi muốn ám chỉ về tình trạng của cái đầu mỗi chúng ta. Mình tập luyện như thế nào đó, mình khai mở nhận thức như thế nào đó, mình sống như thế nào đó mà nó thể hiện tình trạng của cái đầu mình. Vì nó là trung tâm chính.
Khi quý vị chú ý nhiều điểm mà tôi đã trình bày cũng như đề tài mà tôi đã đưa ra thì càng ngày quý vị sẽ càng vững vàng thêm lên. Quý vị sẽ vững vàng trước hàng triệu, hàng tỷ cái đầu của người khác. Quý vị đang sống trong một thế giới mà hàng tỷ cái đầu khác nhau đang chi phối quý vị. Mà mỗi một cái đầu có hàng triệu thứ khác nhau trong cái đầu đó. Hàng tỷ cái đầu nhân lên hàng triệu vấn đề khác nhau như thế thì không biết nó sẽ ảnh hưởng lên cái đầu của quý vị như thế nào. Do đó, tình trạng làm việc trong cái đầu của quý vị phải vững.
105 - Tại sao chúng ta sống thiếu bản lĩnh? Làm sao biết là mình mở trí chủ?
2:23:00 PM
Luật tự nhiên, Lực tự nhiên, Trí Chủ, Trí thấy, Vô tướng
Làm sao biết là mình mở trí chủ? Khi một người mở được trí chủ thì tự động người đó sẽ biết mình sẽ làm cái gì và ngày qua ngày họ sẽ biết họ sống như thế nào. Có một điều mà quý vị cần thấy là: Để trí chủ phát ra được thì người ấy phải biết nhiều vấn đề lắm! Thứ nhất là biết những vết thương trong não của mình, những vết thương trong những dây thần kinh của mình hay là những thói quen làm việc của não, hay là thói quen tiếp nhận và xử lý thông tin của hàng triệu nơ ron thần kinh phối hợp với bộ não ở trong đầu óc. Nếu mình không biết được thì cũng nhận thức được điều ấy mà đề phòng những thói quen của nó. Ở mức độ này cũng chưa có thể gọi là đã mở được trí chủ, trí chủ chưa thể mở được mà mới chỉ ở giai đoạn thường nhận biết được tình trạng của đầu óc. Người học phải qua quá trình nhận biết, nhận thức được các vấn đề của đầu óc thì mới tới điều kiện cho việc phát trí chủ. Khi mình nhận thức được các vấn đề của đầu óc rồi xử lý các vấn đề của đầu óc thì trí chủ mới có điều kiện để xuất hiện được.
Nếu chỉ có nhận thức mà không xử lý các vấn đề của đầu óc thì trí chủ không thể ra được. Tức là cái thấy nó giúp cho anh nhận thức được một số vấn đề nhưng bản thân cái thấy ấy vẫn bị hệ thống thần kinh và bộ não làm việc theo kiểu cũ làm cho quý vị khó có thể tự do được với những vết thương trong bộ não, trong hệ thống thần kinh hay là thói quen làm việc của đường mòn cũ trong đầu óc chúng ta.
Cho đến khi nào anh thấy rằng: anh có sự ứng xử, sự đối ứng một cách nhanh lẹ với người này, với người kia mà sự ứng xử, đối ứng đó anh không hề kịp suy nghĩ, không kịp suy nghĩ bất cứ chuyện gì. Người ta nói ra thì anh nói lại, người ta nói ra thì anh nói lại, người ta nói ra thì anh nói lại….mà trong lúc ấy thì anh không hề có bất kỳ suy nghĩ gì ở trong đầu óc. Thì lúc ấy là hiện tượng của trí chủ phát ra.
Rồi sau một thời gian trí chủ đã phát ra, anh mới có thể tổng kết những lần ứng xử đó. Sau khi anh đã ứng xử, anh đã nói xong thì có thể cuối ngày anh mới ngồi lại và tổng kết, Ví dụ như: “ Sao lạ quá! Bữa nay mình nói chuyện sao hay quá! Mình nói chuyện sao thấy lý thú quá! Mình xử lý công việc sao thấy thú vị quá!...Thì bắt đầu những sự tổng kết ấy sẽ hình thành kiến thức riêng của anh. Và kiến thức riêng đó là kết quả của trí chủ cũng là kiến thức riêng của quý vị.
Cho nên, trong công việc mà chúng ta học tập, làm việc hàng ngày mà chúng ta lại ít có kiến thức riêng cho nên chúng ta thường bị lệ thuộc vào kiến thức của người khác, bị lệ thuộc vào suy nghĩ của người khác, bị lệ thuộc vào đánh giá của người khác. Và vì thế mà chúng ta ít có khi nào có bản lĩnh!
Nếu quý vị còn sợ người ta đánh giá mình, còn sợ người ta chê bai mình, còn sợ người ta phản đối mình, còn sợ mất uy tín…thì quý vị cũng tự biết là mình chẳng có gì mới cả! Mình chẳng có gì là giá trị riêng của mình cả! Quý vị vẫn là sản phẩm của những quan niệm cũ mà thôi!
Quý vị cần nhớ như vậy và đây là điều rất khó! Hiếm khi chúng ta có được bản lĩnh! Vì có ai mà không sợ mất uy tín? Có ai mà không sợ bị đánh giá? Có ai sống mà không để ý tới sự bình luận của người khác? Do vậy, phải ở một trạng thái của cái thấy như thế nào để sống mà không để ý tới sự bình luận của người khác.
Vậy cái gì giúp chúng ta can đảm mà không sợ gì hết? Cái gì làm cho những người bình thường, không phải là liều mạng, du côn du đãng….có được bản lĩnh? Đó là cả một thế giới mà không thể nói bằng một vài chữ là xong được.
Trích Master Duy Tuệ - Tin vào điều có thật luôn luôn tồn tại, khó thấy. Tin vào điều tốt đẹp có thật sẽ thấy ngày mai - 03.4.2011
119 - Dùng cách ứng xử của mình để thay đổi tâm lý cực đoan
3:44:00 PM
Bí quyết - Kỹ thuật, Chìa khóa, Giới thiệu bài giảng mới, Trí Chủ, Trí thấy, Ứng xử
Chúng ta phải dùng cách ứng xử của chúng ta. Nếu chúng ta chỉ dùng lời nói thì không tác động được gì đâu. Ví dụ như trước đây mình còn tin vào sao này, sao nọ, la hầu, kế đô…rồi tin vào thần thánh, đi cúng đi cầu thì bây giờ mình tỉnh bơ, không còn cúng quả gì hết. Mình không còn lý do gì để mình sợ thần này, thần kia nữa! Mình cần có cung cách ứng xử trong cuộc sống mặc cho người khác bình luận. Anh phải dùng trí chủ của anh, anh dùng sự tự tin của anh để anh sống với cung cách chẳng những chấp nhận sự bình luận của người khác mà còn sống để khuyến khích sự bình luận của người khác. Bởi vì chính họ bình luận thì họ sẽ khôn dần, khôn dần ra.
Anh không sợ và không chiều theo dư luận mà anh cứ ứng xử để cho có sự bình luận trái chiều. Chính sự bình luận trái chiều đó làm cho người ta thức tỉnh lại, người ta thay đổi quan điểm sống của người ta...
Quý vị cố gắng dùng cách ứng xử của mình để thay đổi thói quen, tình cảm từ quan niệm cũ mang tâm lý cực đoan. Người ta đang sống và làm theo đúng những hy vọng của người ta thì mình làm ngược lại. mình làm theo trí chủ của mình mà việc làm ấy phù hợp với thực tế của thế giới hay của tình hình xung quanh. Hoặc ít ra thì mình làm với chủ đích của mình mà chủ đích đó nói lên nhân cách của mình. Nhân cách ấy thể hiện qua việc không chạy theo sự thõa mãn tâm lý bình thường và cực đoan của con người. Sự trưởng thành của mình, độ lớn của mình cũng thể hiện qua cái đó.
Trích Tg Duy Tuệ - Hãy Sống Như Người Đã Đến Bến Bờ [2] - 12.4.2011 (* Tựa đề do người ghi tạm đặt)
135 - Bị kẹt trong giai đoạn sử dụng phương pháp
10:21:00 PM
Bí quyết - Kỹ thuật, Chìa khóa, Chia sẻ trải nghiệm, Giới thiệu bài giảng mới, Trí Chủ, Trí thấy
"Trong công việc hàng ngày, khi chúng ta giải quyết vấn đề, phải luôn luôn xác định rõ, biết thật rõ mục đích và động cơ. Về bí quyết sử dụng ý căn hay sử dụng bộ óc của chúng ta thì hãy căn cứ vào mục đích và động cơ chứ đừng căn cứ vào phương pháp. Giữa mục đích và động cơ là một loạt các biện pháp mà chúng ta thường bị kẹt vào. Chúng ta thường suy tư, do dự, đắn đo, tính toán lợi hại là ở chỗ biện pháp, hay dừng ở chỗ biện pháp, cứ băn khoăn không biết là biện pháp này đúng hay sai, hay hay dở, v.v.
Do đó, quý vị chỉ nên chú ý đến hai đầu mối chính thôi. Đó là mục đích và động cơ.
Ví dụ, một người vợ có một ông chồng lười biếng. Người vợ này muốn dùng cách nào đó với mục đích để ông chồng không lười biếng nữa. Dĩ nhiên, với một ông chồng thì bà vợ có nhiều mục đích lắm, trong đó chính là mục đích là làm sao cho chồng mình siêng năng. Còn động cơ là gì, là lý do thúc đẩy người ta làm điều gì đó. Ở đây, động cơ thúc đẩy người vợ hành động là bởi vì ông ấy là chồng, là cha của mấy đứa con mình.
Cho nên, động cơ của người vợ là cố gắng làm sao để chồng mình siêng năng, để gia đình hạnh phúc, chồng vợ hạnh phúc, con cái hạnh phúc, để cuộc sống gia đình đầy đủ.
Sau khi quý vị xác định được mục đích và động cơ rồi, đoạn giữa là các phương tiện để sử dụng, thì quý vị có thể dùng bất cứ phương tiện gì. Quý vị có thể nói Phật giáo, có thể quý vị nói Thiên chúa giáo, có thể quý vị sử dụng chuyện thần thoại, chuyện thiền, ca dao tục ngữ hay bất kể chuyện gì…
Cho nên, động cơ của người vợ là cố gắng làm sao để chồng mình siêng năng, để gia đình hạnh phúc, chồng vợ hạnh phúc, con cái hạnh phúc, để cuộc sống gia đình đầy đủ.
Sau khi quý vị xác định được mục đích và động cơ rồi, đoạn giữa là các phương tiện để sử dụng, thì quý vị có thể dùng bất cứ phương tiện gì. Quý vị có thể nói Phật giáo, có thể quý vị nói Thiên chúa giáo, có thể quý vị sử dụng chuyện thần thoại, chuyện thiền, ca dao tục ngữ hay bất kể chuyện gì…
Nhưng thông thường khi bắt đầu sử dụng phương pháp thì chúng ta bị kẹt. Ví dụ, quý vị học thiền là quý vị phải nói về thiền, học giáo lý là phải nói về giáo lý… Mình cứ bị kẹt vào đó và chấp rằng mình là cái đó, chẳng hạn như mình giỏi thiền lắm, giỏi giáo lý lắm, rằng người này không biết Mật Tông. Hoặc mình cho rằng Mật Tông hay lắm, mình phải dùng pháp Mật Tông niệm chú để người này làm siêng. Hoặc là mình sử dụng lý lẽ của Mật Tông, cho rằng mình thông Tam Tạng kinh điển, cho rằng Mật Tông dạy thế này là làm siêng, ông Lão Tử dạy thế này là làm siêng, hay Phật dạy thế này, Chúa dạy thế này là làm siêng… Tức là anh học cái gì thì anh cho rằng anh nói cái đó đúng, buộc người kia phải chấp nhận phương pháp của anh, rằng anh là người có học, có thành tích, có trải nghiệm. Anh dùng phương pháp và nói ra có vẻ đạo đức và cao siêu lắm, rất đạo đức, rất cao siêu.
Quý vị nhớ tất cả những gì tôi trao đổi với quý vị là để quý vị mở trí chủ, đừng kẹt ở cái chỗ là tôi nói như vậy là đúng hay sai, hay sao tôi nói mà không đề cao đạo đức. Mục đích mà tôi nói cho quý vị là để quý vị mở trí chủ, chứ không phải mục đích của tôi nói là để quý vị thấy tôi là người quá có đạo đức. Tôi nói gì kệ tôi, miễn cái đầu quý vị mở được trí chủ, mở được bản lĩnh ra.
Thường bị mắc kẹt ở phương tiện
Nếu bây giờ quý vị học được cái gì thì nói cái đó rồi lại chấp vào phương pháp, rằng mình phải tỏ ra là người có đạo đức, tỏ ra mình là người có học về thiền, về giáo lý Tịnh Độ, hay là người có học thức, biết về triết học, hay mình là một hiền giả Minh Triết v.v. thì sẽ bị kẹt ngay chỗ đó, không đạt được hiệu quả, không đạt được mục đích. Khi ấy, quý vị muốn chồng mình tốt mà không biết làm sao, muốn vợ mình tốt cũng không biết làm sao. Đó là bởi vì mình bị kẹt ngay khúc giữa. Động cơ muốn chồng mình tốt, gia đình hạnh phúc là được rồi. Chồng mình uống rượu, mình muốn làm cho ông ấy bớt uống rượu thì mục đích quá rõ ràng rồi. Nhưng do không có trí chủ, không thông minh, không minh mẫn, nên mình bị dính kẹt vào đoạn giữa. Mình cứ so đo tính toán ở đoạn giữa.
Ví dụ, mình đâu có nhất thiết phải nói về Thích Ca, Giê-Su, Lão Tử hay Khổng Tử. Mình cứ đem chuyện tầm phào ngoài đường ra mà nói, nói sao cũng được, miễn người ta làm siêng là được thôi. Mục đích của anh là muốn cho ông chồng làm siêng, chứ không phải là giảng đạo. Anh muốn giảng đạo hay anh muốn chồng mình làm siêng. Phải xác định mục đích của mình cho thật rõ. Anh muốn cái gì? Tại sao anh muốn cái đó? Anh phải trả lời cho thật rõ hai điều này.
Cũng như bây giờ tôi giúp quý vị là tôi muốn cái gì? Tôi phải xác định mục đích tôi muốn cái gì chứ. Mục đích của tôi là muốn quý vị không bao giờ ngu nữa, không bao giờ bị lầm lẫn, mờ ảo nữa, đầu óc phải rõ ràng, minh bạch. Quý vị phải là người phát trí chủ mạnh nhất. Tôi muốn quý vị trở thành ông chủ lớn. Đó là cái tôi muốn.
Tại sao tôi làm như thế? Động cơ là vì lòng trắc ẩn thôi, tôi thấy đáng lẽ tất cả các anh phải trở thành ông chủ lớn, trong khi các anh lại không trở thành ông chủ lớn, mà cứ làm đầy tớ hoài; tôi thấy đáng lẽ các anh không khổ, đáng lẽ các anh không phải cực, đáng lẽ các anh không làm nô lệ mà tại sao các anh lại trở thành kẻ nô lệ để phải khổ.
Nhưng vấn đề là ở chỗ, anh không thấy anh khổ mà lại thấy anh rất hay. Song cái hay của anh thì lại không giải quyết được chuyện gì cho cuộc đời anh, cũng không giải quyết được chuyện gì cho vợ con anh, mà anh cứ nói là anh hay hoài. “Tôi hay lắm. Chỉ tại vợ con tôi không nghe lời tôi thôi, dòng họ tôi không nghe lời tôi thôi. Nếu nghe lời tôi thì tất cả đều hay lắm!”. Anh không thể nói thế được. Nếu anh hay thì tự nó phải có hiệu quả cho những người chung quanh anh. Anh không thể nói là anh hay lắm mà cái hay của anh người ta không hưởng được.
Biết rõ mục đích và động cơ
Mình làm bất cứ công việc gì thì mình cũng phải biết rất rõ mục đích của công việc mình làm, và động cơ nào xui mình làm chuyện đó. Đó là hai chuyện mà anh phải biết.
Chồng anh làm biếng, mục đích của anh là muốn chồng hết làm biếng. Vậy thì anh có thể làm tất cả mọi biện pháp, đâu cần phải đem đạo ra giảng, đâu cần phải đem giáo lý ra giảng, đâu cần phải đem chuyện cao siêu ra giảng. Nhiều khi anh chỉ cần dẫn người đó ra làm một ly rượu hay ly cà phê thôi, hay chỉ cần dẫn xuống sông tắm hoặc ra bờ ruộng bắt cá chơi vậy thôi. “Anh ơi, hôm nay em đi bắt cua về làm bữa canh cua. Anh phụ em chút được không? Bắt cua vui lắm.” Ông chồng nói: “Không được bà ơi. Bắt cua tôi sợ đỉa cắn. Nếu bà ưng đi câu cá thì tôi đi với bà”. Vậy thì ok, đi câu cá.
Mục tiêu là anh làm cho chồng anh thay đổi từ lười biếng sang làm siêng. Phải đi từng bước, từng bước. Anh lại bảo: “Ông này sát sanh. Mình học Phật là đừng sát sanh. Bây giờ ổng lại rủ mình đi câu cá. Ông này ác thiệt.”. Mục đích của anh là muốn gì? Anh muốn giảng đạo hay anh muốn chồng anh làm siêng. Anh không thể lẫn lộn được. Đó là cách sử dụng đầu óc.
Tôi nói như vậy quá rõ ràng. Nếu vợ hay chồng anh say mê chuyện đạo lý thì dù anh có dốt chuyện đạo lý cũng phải ráng đi học để về mà nói. Nhưng giờ chồng anh không say mê đạo lý mà lại thích chuyện câu cá và có thể thay đổi liền. Anh dẫn chồng anh đi câu cá là chồng anh đi, anh dẫn chồng anh đi bắn chim là chồng anh đi. Anh cứ dẫn từng bước, từng bước thì chồng anh sẽ làm siêng luôn. Không hẳn là người ta làm biếng, mà đó là chưa đúng chuyện người ta thích thôi. Chứ nếu đúng chuyện người ta thích thì người ta hết làm biếng ngay. Phải tìm chuyện gì đó mà người ta thích mà rủ làm thì người ta sẽ hết làm biếng. Nhưng vì khi sử dụng phương pháp, anh bị kẹt trong cái đầu. Mình là người của Chúa, phương pháp này không phải của Chúa. Mình là người Phật tử mà phương pháp này không phải của Phật. Vậy anh là Phật tử hồi nào? Con người thật của anh đâu phải ở chỗ là Phật Tử hay không là Phật tử, đâu phải ở chỗ là con của Chúa hay không phải là con của Chúa. Anh mới đi nghe giảng đạo, mới vô đạo, rồi anh trở thành Phật tử thôi. Chứ trước khi là Phật tử, anh có phải là Phật tử đâu. Bây giờ anh gắn Phật tử vô, phải nghe lời Phật. Mà Phật thì không thể xuống giải quyết cho chồng anh được. Chỉ có anh giải quyết được thôi.
Do đó, đa số chúng ta bị kẹt trong giai đoạn sử dụng phương pháp, bị dính hết quan niệm này đến quan niệm kia đến quan niệm nọ, cuối cùng là trật lất hết.
Anh hướng dẫn vợ anh mà anh cứ chấp rằng mình là đúng thì làm sao thành công được. “Tôi nói chuyện đạo lý mà bà này không chịu nghe. Bà này ngu ghê. Bà vợ tôi ngu ghê, đầu óc cứng ngắc, không chịu nghe chuyện đạo lý.”. Bà vợ anh ngu hay anh ngu? Hoặc: “Ông chồng tôi cứ uống rượu tối ngày, ổng mê lắm, ông làm biếng lắm. Tôi đem chuyện đạo lý về nói chuyện với ổng mà ổng không nghe. Ông này thật cứng đầu, u mê ám chướng.”. Chồng bà ngu hay bà ngu? Cái gì làm cho chồng bà thay đổi được, cái gì mà làm cho chồng bà chấp nhận thay đổi được thì cái đó mới chính là đạo lý, và đạo lý đó là đạo lý của bà. Phải nhớ như vậy.
Cho nên, anh phải lấy đạo lý của anh chứ đừng lấy đạo lý của ông Phật, đừng lấy đạo lý của ông Chúa, đừng lấy đạo lý của bất cứ ai, của Thiền Tông, Tịnh Độ Tông nào hết. Hãy lấy đạo lý của anh, sáng tạo ra đạo lý của anh để giải quyết."
Trích Master Duy Tuệ - Đừng Kẹt Trong Các Phương Tiện Cứu Người – 01.5.2011
177 - Mỗi con người, mỗi dân tộc cần nhìn thấy cho được giá trị riêng và phát huy giá trị riêng của mình
1:04:00 AM
Bí quyết - Kỹ thuật, Dân tộc Việt Nam, Trí Chủ, Trí thấy
"Dù sự thấy có phát triển sâu thẳm và vô tận, vô biên tới đâu nhưng nó vẫn không thể thoát ly khỏi hình tướng được. Do đó, cần phát huy giá trị của hình tướng mang dấu ấn riêng của dân tộc thì giá trị vô tướng và hình tướng mới cộng thành giá trị của một con người. Tài sản của riêng mỗi con người là sự thấy sâu thẳm và từ đó phát sinh ra những giá trị khác, trong đó có tình yêu chân thành. Cho nên, mỗi con người, mỗi dân tộc cần nhìn thấy cho được giá trị riêng và phát huy giá trị riêng của mình" - 23.10.2011 - Thầy DUY TUỆ - Trích trong sách sắp xuất bản do Công ty CP Đầu tư Giáo dục Minh Triết tổ chức ấn hành.
Thông Điệp Từ Tỉnh Thức Sâu Thẳm
9:54:00 AM
Chia sẻ trải nghiệm, Nhật ký người Thầy, Sự Màu Nhiệm, Thông điệp sâu thẳm, Trí Chủ, Trí thấy
Căn cứ trên những điều có thật là vấn đề rất quan trọng, vì nếu chỉ nói theo sách vở thì không có giá trị bao nhiêu. Do đó, tôi không nói theo sách vở, chỉ trình bày theo sự trải nghiệm của mình. Phần tôi nói về trải nghiệm vừa là thực tế để quý vị nhận ra, vừa là phần căn bản để quý vị rút kinh nghiệm trong toàn bộ quá trình thực hành tâm linh.
Hành Trình Châu Âu 2011 - Phát Triển Trí Chủ
1:31:00 AM
Ba Lan, Châu Âu 2011, Hiền giả Minh Triết, Trí Chủ, Trí thấy
HG Duy Khai sáng, Duy Thông thái, Duy Trí Chủ, Duy Tây Tiến, và Duy Vô Ý thân mến,
Mặc dù mới chỉ gặp nhau trong vài đêm ngắn ngủi trong vùng trung nguyên nghĩ dưỡng Ba-lan
Nhưng tôi cùng đã giúp các hiền giả (HG) nhận ra con đường hạnh phúc chân chính
Mà lâu nay các HG chưa có dịp nhận ra bởi nó sâu thẳm bên trong khó thấy.
Hôm nay
Tôi sẽ trao truyền đến quý hiền giả một gợi ý để phát triển các nhận thức sâu thẳm.
Gợi ý quan tâm đặc biệt đến hai trạng thái của đầu óc:
- Trạng thái nhận thức vận động ổn định theo tính chất tự nhiên và tự động của nó;
- Những tình trạng có tính hữu tướng, bất ổn định trong đầu óc((như quan điểm, quan niệm, khái niệm, định nghĩa về mình, logic cuộc đời theo tư tưởng) Hy Lạp cổ đại còn ảnh hưởng, niềm tin tôn giáo, niềm tin các thần thánh, niềm tin vào sự may mắn do tuổi tác,....)
Mục đích là khám phá và phát triển khả năng nhận thức sâu thẳm trở thành trí chủ cho các hiện tượng của đầu óc và những sản phẩm bên ngoài của chính nó.
Cũng là con đường chính thống phát triển nhận biết ta là ai,
con người sâu thẳm luôn vận động trong tính ổn định,
thường cho phát kiến phù hợp cho sự tồn tại và hưởng phúc làm người.
Những câu hỏi mà tôi đưa ra để quý hiền giả tranh luận là:
Có phải phần lớn con người chỉ biết và mặc nhiên chấp nhận rằng:
1. Ta chính là những da-ta trong đầu óc mình.
2. Ta là những kinh nghiệm và kiến thức tích lũy được
3. Ta là thế này hay thế khác của quá khứ, hiện tại và tương lai.
4. Những kinh nghiệm, ý tưởng, kiến thức, suy tư mà từ đó ta tạo ra cuộc sống hữu tướng là một phần của cái ta.
Có phải như vậy không?
5. Nếu như vậy, những vấn đề ấy, từ trong đầu óc đến bên ngoài, có phải chúng thường thay đổi không?
6. Có cái gì bí mật ổn định bên dưới các hình thức thay đổi này không?
7. Trong khi phần khả năng nhận thức sâu thẳm tạm gọi là của đầu óc có những tính chất gì?
8. Chúng ta có thường lưu tâm đến nó không?
9. Nếu từ nay các hiền giả lưu tâm đến nó
Thì có phải nó có tính phát triển, vận động nhưng rất ổn định không?
10. Nó có khả năng nhận biết và nhận thức về các vấn đề của đầu óc không?
11. Nếu có,
Nó có quan trọng hơn các vấn đề của đầu óc không?
12. Các vấn đề của đầu óc có khả năng nhận thức về nhận thức và bản chất của nhận thức không?
Tạm thời là như vậy nhé.
Tôi mong các HG có cảm giác quan trọng và thoải mái, vui vẻ cùng nhau suy tư những vấn đề tôi nêu trên.
HG Duy Khai Sáng đã qua lễ trao truyền ánh sáng tại Athens,
Nên tôi mong rằng HG sẽ tận tâm thêm với các HG khác và không bao lâu quý HG sẽ khám phá nhiều thú vị.
Trước nhất nó sẽ đem lại nhiều lợi ích thiết thực như chưa từng xảy ra cho mình
Thứ đến, quý HG sẽ là chỗ dựa trí tuệ và tình thương cho nhiều người.
Tôi cầu nguyện quý HG và gia quyến bình an mạnh khỏe và sớm khám phá con đường mới đầy lý thú cho việc làm người của chúng ta.
Athens, 2/6/2011
DT
Hành trình Châu Âu 2011 - Hai Nước
1:19:00 AM
Châu Âu 2011, Hiền giả Minh Triết, Thánh trí, Trí Chủ, Trí thấy, Trí tuệ Việt Nam
Gửi HG Duy Trung Ý!
Thầy viết hồi ký một thời nơi hành tinh xa xôi
với tựa đề là:
Con Đường Tự Do Dân Tộc Thông Thái và Tình Yêu Tự Do Dân Tộc
(Bài này thầy viết cho 200 năm sau trên hành tinh này sẽ biết đến)
Có một hành tinh cách xa hành tinh này mười vạn mặt trời tính từ mặt trời cho hành tinh này.
Hành tinh ấy lớn gấp hơn mười lần hành tinh này
Có tất cả trên bốn trăm quốc gia được phân chia như ở đây.
Con người ở đó cũng gần giống như ở đây
Họ cũng sống theo quan điểm, quan niệm
Nên ở đó cũng chưa bao giờ chấm dứt đánh nhau từ khi có cuộc sống.
Ở đó các nước đều có quyền lợi riêng
Cũng có các chế độ trị nước khác nhau
Các nước mạnh yếu khác nhau
Các nền văn minh cũng phát triển và suy sụp
Các nền văn hóa cũng bị xói mòn và pha trộn phức tạp.
Ở hành tinh ấy họ chia ra thành mười châu lục
Mỗi châu lục đều có các nước lớn thống trị và kiểm soát tài nguyên
Mỗi nước lớn đều cố gắng phát minh ra sản phẩm tư tưởng để ảnh hưởng ra các nước, nhất là các nước nhỏ.
Có một nước nọ tên là Bất Bất Hạnh
Vì nước này bị các nước lớn ăn hiếp liên tục hàng ngàn năm
Đặc biệt là một nước láng giềng vô cùng to lớn
Đất đai phì nhiêu, con người đông đúc
Nước lớn này có tên là Đại Đại Tham.
Nước Đại Tham này nhiều lần muốn thanh toán nước Bất Hạnh
Họ cho truyền bá những thứ tôn giáo, thờ cúng, tế lễ, hủ tục để hủy diệt tinh thần của Bất Hạnh
Nước Bất Hạnh do nghèo nên có một số người theo vọng ngoại
Một số người bất hạnh tự nguyện đón nhận những sản phẩm tinh thần nhơ nhuốc này về thờ phụng
Từ đó những thứ dơ bẩn này nghiễm nhiên thành cái gì đó “rất thật” cho nhiều người bất hạnh,
kéo dài mãi hơn ngàn năm mà chưa biết bao giờ sẽ hết bị ảnh hưởng.
Thậm chí nó cũng biến thành thứ văn hóa cho nước Bất Hạnh.
Nước Bất Hạnh luôn mưu tìm các cách từ bên ngoài để về phát triển và phòng thủ nước mình
Do vậy mà có lúc được lúc mất.
Sau đó nhờ hồng ân Trời Đất và quyền năng nhiệm mầu của trí tuệ
Cổ Phật giáng xuống tạo một hóa thân làm vua anh minh cho Bất Hạnh
Cổ Phật giáng xuống tạo một hóa thân làm vua anh minh cho Bất Hạnh
Từ đó,
Sau bao nhiêu năm tháng tìm kiếm đồng minh.
Bất Hạnh tìm ra cho chính mình con đường riêng của dân tộc họ
Con đường đó họ ngầm hiểu là con đường Tự Do Dân Tộc Thông Thái của Bất Hạnh
Nó bắt nguồn từ kiến thức riêng, trí chủ của dân tộc, và tình cảm riêng của nước Bất Hạnh.
Nước Bất Hạnh bắt đầu nhận ra rằng không có sức mạnh nào có thể chinh phục được nước Đại Tham
Các chính phủ trên thế giới không giúp được gì nhiều
Sức mạnh của vũ khí cũng vậy
Kể cả sức mạnh kinh tế hay tài chính
Mà chỉ có sức mạnh của Tình Yêu Tự Do Dân Tộc trong nội bộ dân tộc.
Chỉ có sức mạnh của Tự Do Dân Tộc Thông Thái
Mới là chìa khóa cho muôn đời con cháu
Gìn giữ sự may mắn ấm no và hòa bình thịnh vượng.
Nước Bất Hạnh bắt đầu áp dụng thử một giải pháp mới của con đường sáng tạo chân thật này để ổn định đất nước.
Một mặt họ đẩy mạnh ngoại giao đa chiều, kể cả ngoại giao với Đại Tham.
Mặt khác họ biến Tình Yêu Tự Do Dân Tộc họ thành một thứ Tự Do Dân Tộc Thông Thái
Tình Yêu Tự Do Dân Tộc, từ kiến thức chủ, của trí chủ dân tộc họ.
Một trong những biểu hiện của con đường tự do này
Là tạo cơ hội cho nhân dân họ có tiếng nói với ban quản trị nước họ,
Họ cũng đề cao tiếng nói của họ với nhau trong đại gia đình của họ.
Đặc biệt là họ chính thức có tiếng nói với nhân dân và tập đoàn quản trị nước Đại Tham
Họ lại có tiếng nói với các nền văn minh khác trên toàn mười châu lục.
Ban quản trị các dự án phát triển đất nước
Cũng bắt đầu tạo cho dân họ hiểu rõ mọi diễn biến phức tạp mà hai chính phủ hay giấu lẫn nhau.
Vô tình phép thử này trúng ngay điểm yếu nhất của Đại Tham
Bởi vì Đại Tham là nước lớn khá phức tạp trong việc quản trị tư tưởng toàn dân
Mà họ cũng đang gặp những phản ứng tự do nội bộ.
Đây là một cuộc thử nghiệm đầy bản lĩnh
Nó đánh vào con tim của cả dân tộc Đại Tham,
con tim của loài người (chứ không phải các chính phủ),
Và con tim đoàn kết dân tộc Bất Hạnh
Nhưng đặc biệt,
Nó đánh vào con tim của dân tộc Đại Tham
Làm cho dân Đại Tham nghi ngờ về chính phủ của họ.
Dân nước Đại Tham cũng nghi ngờ luôn các giá trị mà chính phủ của họ hay tuyên truyền quảng bá.
Đến nỗi,
Ban lãnh đạo Đại Tham sợ rằng dân mình cũng bắt chước biểu tình thì nước sẽ nguy to!
Do vậy,
Họ ra lời đe dọa nước Bất Hạnh phải giải quyết chuyện này
Vì chuyện này đánh đúng vào yếu huyệt của họ
Giống như bầy kiến con đánh vào đúng kẽ chân của con voi to
Rồi con voi chịu không nổi phải dậm chân đến nỗi sưng vù lên
Và ngã quỵ để cho đàn kiến tha hồ ăn thịt!
Nhưng cũng chẳng vừa,
Nước Đại Tham ra sức đe dọa và tấn công cầm chừng nước Bất Hạnh
Chẳng may trong nước Đại Tham dân tình nổi loạn
Làm cho tập đoàn chính trị tan rã
Và nước Đại Tham chia làm mười hai nước nhỏ tự cai quản lẫn nhau
Dân mười hai nước này bắt đầu sống trong hòa bình và yêu thương
với nhau với Bất hạnh và các nền văn hóa khác trên thế giới.
Tất cả các dân tộc trên thế giới nhìn vào thế trận của hai nước Bất Hạnh và Đại Tham
Rồi từ đó chuyển hướng dần cách hành xử của mình.
Loài người bây giờ bắt đầu thông thái trong sự tồn tại
Và tư tưởng Tự Do Dân Tộc Thông Thái và Tình Yêu Tự Do Dân Tộc của Bất Hạnh,
trở thành bài học quý giá cho loài người
Sau này nước Bất Hạnh nổi tiếng là nước có nền dân chủ phát triển trí tuệ thông thái
Được các dân tộc trên hành tinh này yêu mến
Cả dân tộc của nước Đại Tham cũ cũng cho người qua học tập.
Câu chuyện là như vậy.
Thầy chúc Duy Trung Ý nhiều thú vị
Athens ngày 2/6/2011.
(Chú ý: Ở hành tinh này họ không dùng khái niệm dân chủ
mà họ dùng khái niệm tự do rộng nghĩa hơn và tránh được sự lạm dụng ý thức hệ.)
Subscribe to:
Posts (Atom)





















