"Khai mở nhận thức sâu thẳm và duy trì cảm xúc tình người thiêng liêng"

....

.

.
.

ABA Quotes

Showing posts with label Vô tướng. Show all posts
Showing posts with label Vô tướng. Show all posts

105 - Tại sao chúng ta sống thiếu bản lĩnh? Làm sao biết là mình mở trí chủ?


Làm sao biết là mình mở trí chủ? Khi một người mở được trí chủ thì tự động người đó sẽ biết mình sẽ làm cái gì và ngày qua ngày họ sẽ biết họ sống như thế nào. Có một điều mà quý vị cần thấy là: Để trí chủ phát ra được thì người ấy phải biết nhiều vấn đề lắm! Thứ nhất là biết những vết thương trong não của mình, những vết thương trong những dây thần kinh của mình hay là những thói quen làm việc của não, hay là thói quen tiếp nhận và xử lý thông tin của hàng triệu nơ ron thần kinh phối hợp với bộ não ở trong đầu óc. Nếu mình không biết được thì cũng nhận thức được điều ấy mà đề phòng những thói quen của nó. Ở mức độ này cũng chưa có thể gọi là đã mở được trí chủ, trí chủ chưa thể mở được mà mới chỉ ở giai đoạn thường nhận biết được tình trạng của đầu óc. Người học phải qua quá trình nhận biết, nhận thức được các vấn đề của đầu óc thì mới tới điều kiện cho việc  phát trí chủ. Khi mình nhận thức được các vấn đề của đầu óc rồi xử lý các vấn đề của đầu óc thì trí chủ mới có điều kiện để xuất hiện được.

Nếu chỉ có nhận thức mà không xử lý các vấn đề của đầu óc thì trí chủ không thể ra được. Tức là cái thấy nó giúp cho anh nhận thức được một số vấn đề nhưng bản thân cái thấy ấy vẫn bị hệ thống thần kinh và bộ não làm việc theo kiểu cũ làm cho quý vị khó có thể tự do được với những vết thương trong bộ não, trong hệ thống thần kinh hay là thói quen làm việc của đường mòn cũ trong đầu óc chúng ta.

Cho đến khi nào anh thấy rằng: anh có sự ứng xử, sự đối ứng một cách nhanh lẹ với người này, với người kia mà sự ứng xử, đối ứng đó anh không hề kịp suy nghĩ, không kịp suy nghĩ bất cứ chuyện gì. Người ta nói ra thì anh nói lại, người ta nói ra thì anh nói lại, người ta nói ra thì anh nói lại….mà trong lúc ấy thì anh không hề có bất kỳ suy nghĩ gì ở trong đầu óc. Thì lúc ấy là hiện tượng của trí chủ phát ra.

Rồi sau một thời gian trí chủ đã phát ra, anh mới có thể tổng kết những lần ứng xử đó. Sau khi anh đã ứng xử, anh đã nói xong thì có thể cuối ngày anh mới ngồi lại và tổng kết, Ví dụ như: “ Sao lạ quá! Bữa nay mình nói chuyện sao hay quá! Mình nói chuyện sao thấy lý thú quá! Mình xử lý công việc sao thấy thú vị quá!...Thì bắt đầu những sự tổng kết ấy sẽ hình thành kiến thức riêng của anh. Và kiến thức riêng đó là kết quả của trí chủ cũng là kiến thức riêng của quý vị.

Cho nên, trong công việc mà chúng ta học tập, làm việc hàng ngày mà chúng ta lại ít có kiến thức riêng cho nên chúng ta thường bị lệ thuộc vào kiến thức của người khác, bị lệ thuộc vào suy nghĩ của người khác, bị lệ thuộc vào đánh giá của người khác. Và vì thế mà chúng ta ít có khi nào có bản lĩnh!

Nếu quý vị còn sợ người ta đánh giá mình, còn sợ người ta chê bai mình, còn sợ người ta phản đối mình, còn sợ mất uy tín…thì quý vị cũng tự biết là mình chẳng có gì mới cả!  Mình chẳng có gì là giá trị riêng của mình cả! Quý vị vẫn là sản phẩm của những quan niệm cũ mà thôi!

Quý vị cần nhớ như vậy và đây là điều rất khó! Hiếm khi chúng ta có được bản lĩnh! Vì có ai mà không sợ mất uy tín? Có ai mà không sợ bị đánh giá? Có ai sống mà không để ý tới sự bình luận của người khác? Do vậy, phải ở một trạng thái của cái thấy như thế nào để sống mà không để ý tới sự bình luận của người khác.

Vậy cái gì giúp chúng ta can đảm mà không sợ gì hết? Cái gì làm cho những người bình thường, không phải là liều mạng, du côn du đãng….có được bản lĩnh? Đó là cả một thế giới mà không thể nói bằng một vài chữ là xong được. 

Trích Master Duy Tuệ -  Tin vào điều có thật luôn luôn tồn tại, khó thấy. Tin vào điều tốt đẹp có thật sẽ thấy ngày mai - 03.4.2011

108 - Có một điều hết sức vĩ đại mà chúng ta phải học: Đó là học điều Không - Thể - Học




Vừa rồi tôi có nói chuyện với một người phụ nữ Hàn Quốc. Cô ấy có vấn đề với chồng. Chồng cô ấy cũng là người Hàn Quốc nhưng sinh ra và lớn lên tại Mỹ. Cô ấy thì sinh ra và lớn lên ở Hàn Quốc rồi qua Mỹ học tập. Cô ấy đã kể cho tôi nghe về cách cô ấy cư xử với chồng và cách chồng cô ấy cư xử lại với cô. Nói chung là cả hai vợ chồng đều cư xử với nhau rất là tốt. Chỉ có một điều là do cô ấy sinh ra và lớn lên ở đất nước Hàn Quốc, cô ấy được nghe ông bà, cha mẹ cô ấy kể về cuộc chiến tranh, về những năm tháng gian khổ của Hàn Quốc cho nên cách thức mà người ta sống thì người ta luôn luôn có ý thức tiết kiệm cho ngày mai. Còn ở Mỹ, những người sinh ra và lớn lên tại đây thì họ lại không để ý tới vấn đề tiết kiệm cho ngày mai. Và đây cũng là sự xung đột lớn nhất giữa hai vợ chồng. Tôi có nói nôm na rằng: Đó là đời sống chính trị của cô, của chồng cô chứ chưa phải là một đời sống bí mật hay đời sống nhiệm màu, chưa phải là đời sống sâu thẳm của cô đối với chồng cô. Nếu cô thiếu đời sống bí mật, đời sống nhiệm màu hay đời sống sâu thẳm này, trong khi lại quá chú ý tới đời sống chính trị hay đời sống ngoại giao với chồng cô thôi, thì dứt khoát cô không thể nào có hạnh phúc được. Mà cứ như thế thì chỉ trong vài ba năm nữa, cô và chồng cô sẽ ly dị. Thế là từ đó, cô ấy thường xuyên tìm gặp tôi, mong tôi dạy cho cô ấy phát triển đời sống bí mật.

Bây giờ, nếu nhìn lại chính chúng ta thì tới 99% chúng ta sống bằng đời sống chính trị. Chúng ta không làm chính trị trong nghị trường nhưng chồng làm chính trị với vợ, vợ đôi khi cũng chính trị với chồng, bạn bè cũng chính trị với nhau, thậm chí, nhiều khi cả đồng đạo cũng làm việc ấy với nhau. Chúng ta chỉ để ý tới đời sống chính trị là chính mà lại không để ý tới đời sống thứ hai. Cho nên chúng ta luôn giả dối hoặc chúng ta luôn sống trong tình trạng đối phó. Đối phó là gì? Đối phó là chính trị thôi, ngắn gọn là như vậy!

Anh có là nhà buôn bán thì anh cũng thể hiện đời sống chính trị của anh với khách hàng! Cho nên chúng ta khó có thể hạnh phúc được, rất khó! Và chúng ta cũng không thể nào mở được điều kỳ diệu trong đầu óc chúng ta khi mà chúng ta chưa thấy một đời sống khác.

Chúng ta phải thường xuyên chịu khó thực hành, chịu khó tập để ý rằng tất cả mọi hữu tướng đều có bí mật vô tướng. Đối với đời sống vô tướng, vì nó rộng lớn, nó bao la, nó sâu thẳm nên chúng ta không thể nào thấy nó được, do vậy  mà tôi gọi là đời sống bí mật, đời sống vô hình hay đời sống nhiệm màu. Tuổi trẻ như quý vị, nếu càng để ý, càng sâu sắc, càng đi sâu vào thì nó càng tạo ra sự thay đổi ghê gớm cho quý vị! Lúc bấy giờ thì chuyện kiếm đồng tiền để sống không còn là vấn đề cho quý vị nữa, chuyện kiếm việc để làm không còn là vấn đề nữa! Và nó sẽ xuất hiện trùng trùng, điệp điệp những điều vui sướng bên trong đầu óc chúng ta.

Cho nên, tôi vẫn hay nói với quý vị rằng đừng bao giờ thấy tự hào, đừng bao giờ thấy tự phụ, đừng bao giờ thấy mình có công, đừng bao giờ thấy mình có đức, đừng bao giờ thấy mình hay hơn người khác, đừng bao giờ thấy mình giỏi, đừng bao giờ thấy mình như thế này, như thế khác…Tại sao như vậy? Bởi vì những cái đó nó thuộc về đời sống có giới hạn rất là nhỏ, nó nhỏ xíu, nó nhỏ lắm!

Khi quý vị đi sâu vào đời sống sâu thẳm như đã nói ở trên kia, thì quý vị sẽ cảm thấy rất xấu hổ với chính mình khi mình muốn chứng tỏ một cái gì đó, mình muốn khoe khoang một cái gì đó, mình muốn đề cao một cái gì đó về mình với người khác… Quý vị sẽ tự thấy mình xấu hổ với chính mình! Chẳng cần ai phải để ý tới, phải nhòm ngó tới mà mình vẫn luôn xấu hổ với chính mình khi mở miệng ra mình tỏ ra là mình là người thành công, mình là người trưởng thành, mình là người hay hơn người khác hay thấy là ít ra mình cũng hay hơn nhiều người… thì quý vị sẽ vĩnh viễn không bao giờ có cơ hội thưởng thức được một thế giới kỳ diệu trong chính chúng ta.

Do vậy mà không hẳn là quý vị chỉ có nghe pháp âm, quý vị thực hành pháp âm, quý vị nắm một số phương pháp như là 12 điều trong bộ luật tự nguyện… là quý vị có thể thay đổi cuộc đời mình được đâu! Nó có thay đổi nhưng rất cạn và thô sơ thôi. Tức là khổ đau có giảm đi, hạnh phúc có tăng lên, đầu óc có cảm thấy dễ chịu hơn…nhưng mà sự thay đổi ấy mới chỉ là một chút xíu càn cạn ở ngoài da mà thôi! Nếu quý vị có nghe hết pháp âm , ứng dụng hết pháp âm, quý vị thực hiện hết tất cả các điều trong bộ luật tự nguyện thì có may mắn, có cảm giác êm đềm nhưng bản tính của quý vị chỉ có một chút thay đổi rất nhỏ thôi.

Tôi nhấn mạnh đến bản tính của quý vị và nó chỉ có thể thay đổi rất ít là vì do những vết thương, những tì vết, những thói quen làm việc trước đây của não bộ và hệ thống thần kinh của mình nó vẫn còn nguyên vẹn đó. Do đó nó không cho chúng ta những chất lượng sống tốt được.

Chính vì vậy mà cái còn lại là cái mà quý vị Không - Thể - Học -  Được! Quý vị phải nhớ một điều như vậy!  Quý vị học được phần nào có thể học được thì học. Học bằng chữ, học nghe bằng lời và thực hiện. Quý vị học được như vậy đã rất giỏi, rất hay rồi. Nhưng, quý vị và nhất là các bạn trẻ phải cần biết đó là phần rất căn bản và quan trọng nhưng nó mới là phần rất là cạn thôi. Quý vị bây giờ phải biết rằng có một điều hết sức vĩ đại mà chúng ta phải học : Đó là học điều Không - Thể - Học, học điều Không - Thể - Thấy,  học điều Không - Thể - Nghe, học điều Không - Thể - Biết Được. Về mặt niềm tin thì quý vị phải để ý cái này! Trong đầu óc mình phải luôn luôn nhớ tới điều ấy! Đó là điều sâu thẳm lắm, rất căn bản mà không có sức mạnh gì có thể chiến thắng nó nổi. Đó cũng là lực chính tạo nên sự thay đổi lớn lao cho quý vị. Rồi một ngày nào đó quý vị sẽ biết. Người nào đã chọn cho mình một sự dứt khoát trên con đường đi, một sự dứt khoát về cách sống của mình, một sự dứt khoát về lý tưởng của mình thì quý vị sẽ thấy, quý vị sẽ cảm nhận được. Tuy vậy, ngoài việc quý vị phải luôn để trong đầu óc mình về tâm niệm này nhưng cũng phải luôn học những điều có thể học và thực hành những điều có thể thực hành.

Đó là điều mà tôi lưu ý với quý vị, nhất là các bạn trẻ bởi vì tương lai của các bạn còn dài lắm, vai trò của các bạn còn lớn lao lắm. Nó chẳng những phát triển hạnh phúc cá nhân của quý vị mà sự thay đổi của quý vị nó dẫn tới uy tín lớn cho dân tộc.

Quý vị có thể thấy khi tôi nói một chuyện rất đơn giản thế này: Nếu tuổi trẻ trong HGMT mà vận động hình thành được phong cách sống của dân tộc mình là không có nhà nào tin tưởng vào chuyện cúng và các thày cúng thay đổi nghề, từ bỏ nghề cúng và không còn đi cúng nữa. Chỉ một chuyện đó thôi nhưng tới khi nó rộ lên thành phong trào thì quý vị phải thấy rằng nó sẽ góp phần thay đổi bộ mặt của dân tộc đối với toàn thế giới rất lớn lao rồi. Các dân tộc khác trên toàn thế giới sẽ kinh ngạc, sẽ khâm phục, sẽ yêu mến dân tộc chúng ta. Chuyện đó trong tầm tay thôi! Nếu nằm ngủ một đêm mà khi sáng dậy, tất cả thày cúng  đều tự nguyện vì danh dự của dân tộc mà tất cả chúng ta bỏ nghề cúng và đề nghị tất cả bàn dân thiên hạ đừng tin vào chuyện cúng của chúng tôi nữa. Chỉ chừng đó thôi nhưng quý vị sẽ thấy sự thay đổi lớn lao của dân tộc Việt Nam như thế nào! Chứ đừng có nói tới phải áp dụng Thiền Minh Triết, thiền này, thiền nọ, đạo này, đạo kia, kinh này, kinh kia, hay là sáng tạo khoa học kỹ thuật, hay là vũ khí hiện đại, kinh tế giàu có…Chỉ làm một chuyện đó thôi thì quý vị sẽ thấy rằng chúng ta đem đến sự yêu thương của thế giới này cho dân tộc chúng ta lớn lao lắm. Khi ấy dân tộc nào cũng yêu thương chúng ta, quốc gia nào cũng yêu thương chúng ta.

Trích Master Duy Tuệ -  Tin vào điều có thật luôn luôn tồn tại, khó thấy. Tin vào điều tốt đẹp có thật sẽ thấy ngày mai - 03.4.2011

107 - Đời sống bí mật cho chúng ta điều kiện vật chất để chúng ta sống, cho chúng ta cơ hội êm đẹp để chúng ta tồn tại.



Thí dụ như bây giờ có người ôm cây đàn guitar. Mình thấy mười đầu ngón tay của người ta di chuyển như lướt trên dây đàn, những động tác của tay chân, rồi thấy cây đàn với thùng gỗ, những sợi dây…Rồi những âm thanh trầm bổng thánh thót phát ra thành những tiếng nhạc du dương….đại loại như vậy. Nhưng mình thấy là thấy phần vật lý, phần cơ, phần hình tướng thôi. Cũng như thế nhưng nếu như lấy một xác chết rồi đem cây đàn guitar lại đặt vào mười đầu ngón tay ấy. Và chúng ta không nghe được tiếng đàn. Vậy là phải có một sự hiện diện của đời sống vô hình trong đó thì nó mới có thể phát ra tiếng nhạc đó. Nếu thiếu sự hiện diện của đời sống vô hình đó thì tiếng nhạc không thể hình thành được. Ít nhất là có nhận thức của người ấy, ít nhất là có tâm hồn người ấy, ít nhất là có khả năng hiểu biết về kỹ thuật của người ấy, ít nhất là có ý tưởng của người ấy, ít nhất là có tình cảm của người ấy…nhưng những cái đó chúng ta không thấy được và cũng không nghe được.

042 - Thế giới vô tướng


"Thế giới vô tướng là thế giới tuyệt đối im lặng
và không có biên giới.
Toàn bộ tiếng ồn đều xuất hiện từ thế giới im lặng này,
toàn bộ đời sống hữu tướng đều xuất hiện từ đời sống vô
tướng."
(Trích sách Sống Minh Triết, Đạo sư Duy Tuệ, NXB VH-TT, 2009)
- Duy Tuệ -