"Khai mở nhận thức sâu thẳm và duy trì cảm xúc tình người thiêng liêng"

....

.

.
.

ABA Quotes

Showing posts with label Sự Màu Nhiệm. Show all posts
Showing posts with label Sự Màu Nhiệm. Show all posts

Sự chuyển tiếp từ sự mầu nhiệm vô thức tới sự màu nhiệm có nhận thức


Sự chuyển tiếp từ sự mầu nhiệm vô thức tới sự màu nhiệm có nhận thức về năng lực tuyệt vời khó thấy(*)

Tôi chào AT!

Chúc mừng bạn có được PTD rất sớm là Tuệ Tín Thành Tựu.

Nghe qua lịch sử cuộc sống đời hữu tướng của Tín Thành Tựu quả thật đầy khắc nghiệt. Con người có tên Thà trước đây qua nhiều thử thách cay nghiệt nhưng đã không làm cho người mang tên Thà chùn bước làm tất cả việc tốt lành cho người khác. Vì vậy mà rất xứng đáng làm người! Cuộc trải nghiệm đầy đắng cay đó, tự nó cũng nói lên sự màu nhiệm của trạng thái tinh thần tỉnh táo và ý chí rất cao; đồng thời cũng nói lên sự mầu nhiệm của cơ thể.

146 - Sự trống rỗng là giá trị thật nằm ngoài kiến thức định lượng của con người


Không phải nói trống không là trống không hay bị ảnh hưởng của người này người kia rồi nói mãi về trống không. Không phải vậy. Trống không ở đây tức là không lệ thuộc vào các quan niệm. Nó là một loại giá trị không lệ thuộc vào các quan niệm ở đời, không lệ thuộc vào các nền văn minh khác nhau, các nền văn hóa khác nhau, những nhân vật khác nhau, những kiến thức, tư tưởng khác nhau. Nó không lệ thuộc vào những thứ đó. Nó không lệ thuộc vào sự đánh giá cao thấp của kiến thức loài người. Nó có một giá trị thật nằm ngoài tầng số đánh giá, kiến thức đánh giá, định lượng giá trị. Con người dùng cái gì để định lượng giá trị một vật khác? Anh dùng quy định, quy ước của anh. Anh tạo ra quy ước, quy chế. Anh tạo ra tư tưởng, ý tưởng để anh đánh giá một thứ, thì cái trống không mà tôi đang nói là một thứ giá trị có thật nằm ngoài mọi kiến thức đánh giá của loài người. Quý vị phải hiểu chuyện này. Tôi nói về điều này rất rõ, nhưng không phải dễ hiểu. Tôi nói: có một giá trị thật ở mỗi người chúng ta, ở mỗi dân tộc chúng ta, mà chúng ta không thể đem vật thể thật để chứng minh giá trị thật ấy. Có một giá trị thật, mà giá trị thật này không phụ thuộc vào, không dính dáng gì tới các loại kiến thức đánh giá của loài người.

145 - Thế giới mênh mông sâu thẳm bên trong


Mấy ngày nay thầy đã đọc nhiều thư tâm sự, cảm ơn của quý vị. Quý vị viết cũng hay, mỗi người đều có cách học, cách đeo đuổi để đi vào thế giới bất tận của tâm hồn mình, dù bằng những con đường khác nhau. Người thì vào học từ sự mất của, người thì từ sự thất tình, người thì từ sự thất vọng về gia đình… nhiều lắm. Có một số vị vào học do  nhu cầu giải quyết kinh tế, tình duyên, gia đạo, sự nghiệp. Một số vị khác đi vào thế giới mênh mông của mình bằng một trí thấy. Ví dụ, có một vị vừa mới gởi thư cho tôi, nói “Con đang học làm sao để phát triển tính sang trọng trong đầu óc của mình, cũng như trong phong cách của mình bên ngoài. Sự sang trọng bên trong lẫn bên ngoài ấy thể hiện một con người có trí tuệ. Nó cũng đơn giản, tự nhiên, không màu mè, không đóng kịch.”.

Hai thông điệp khai mở những điều màu nhiệm nhất trong đầu óc



Một trong những điều rất quan trọng hôm nay tôi gửi đến quý Hiền giả Minh Triết để thuộc nằm lòng và thực hiện như một chìa khóa khai mở những điều màu nhiệm nhất trong đầu óc, trong tâm hồn chúng ta, đó là thực hiện phương pháp thương nghịch - thương những điều đắng cay nhất và thương những điều không chấp nhận được. Quý vị phải cố gắng tập vì đây là điều rất khó. Quý vị tập từ 6 đến 8 tháng thì bắt đầu thấy hiệu quả. Đó là điều rất gian khổ, nhưng các Hiền giả Minh Triết phải thực hiện để chính Quý vị được trải nghiệm và chứng minh phương pháp Thiền Minh Triết. Đây là thông điệp lớn mà Quý vị cố gắng ghi nhớ và thực hiện.

Ghi lại Mặc Khải


Tôi bỗng nhiên không ngủ được
Nằm xuống ngồi dậy
Đi tới đi lui
Muốn thấy một cái gì

Bên trong mình
Hết sức mầu nhiệm
Muốn thấy nó và muốn sử dụng nó
Để làm ra tất cả
Để thoả mãn những điều ước của mình
 
Nửa tin nửa ngờ
Ý tưởng khám phá hình thành
Toạ thiền là hành động ban đầu
Không ai chỉ dạy
Có lúc bán già
Có lúc ngồi thẳng lưng trên ghế
Hai mi mắt nhắm lại
Nhưng bên trong vẫn cứ  nhìn
Vào điểm giữa hai chặn mày

Có thế giới màu nhiệm hiện hữu nơi chính mỗi người


Bây giờ tôi nói cho Duy Diệu Đảnh một chủ đề chính, để rồi từ đây quý vị giữ lấy lời dặn dò này mà suy tư, ôn đi, ôn lại để sống tới cuối đời cho khỏe tấm thân mình.

Đây là điều rất quan trọng mà ít có người được biết tới, đó là có một thế giới tâm linh ngay trong đầu óc của mình. Nó cũng không phải nằm trong não và cũng không phải nằm ở ngoài não. Nhưng nếu như không có bộ não tốt thì thế giới tâm linh này không thể hiện ra được. Cho nên, quý vị phải gìn giữ bộ não cho tốt. Bất cứ quan niệm nào mà mình đang thực hành khiến cho bộ não không tốt thì mình phải tránh tối đa. Bộ não có tốt, có làm việc ở trạng thái bình thường thì thế giới tâm linh này mới hiện ra.

Thông Điệp Từ Tỉnh Thức Sâu Thẳm


Căn cứ trên những điều có thật là vấn đề rất quan trọng, vì nếu chỉ nói theo sách vở thì không có giá trị bao nhiêu. Do đó, tôi không nói theo sách vở, chỉ trình bày theo sự trải nghiệm của mình. Phần tôi nói về trải nghiệm vừa là thực tế để quý vị nhận ra, vừa là phần căn bản để quý vị rút kinh nghiệm trong toàn bộ quá trình thực hành tâm linh.

148 - 12 Chủ đề luyện tập




Tôi tạm đưa ra trước mười hai chủ đề
Chỉ cần tập cho nhuần nhuyễn mỗi chủ đề không cần theo thứ tự.
Sẽ khám phá sự mầu nhiệm của tâm.

144 - Đừng đánh mất dấu vết văn hóa của dân tộc mình


Tôi kể một câu chuyện rất đời thường cho quý vị nghe. Trong lớp tiếng Anh tôi học có khoảng mười sáu học sinh đến từ mười sáu nước. Tôi thấy nước nào cũng hay cả. Họ có những phản ứng rất lanh lợi, rất nhanh. Trong đó, tôi đặc biệt chú ý đến hai người phụ nữ Hàn Quốc, một người khoảng gần năm mươi tuổi, một người khoảng hai mươi mấy, ba mươi. Người lớn tuổi hơn đã có gia đình và gần có sui gia rồi. Còn người kia thì có gia đình nhưng chưa có con. Họ sống ở Mỹ cũng khá lâu, khoảng bảy, tám năm trở lên. Nhưng ở họ lưu giữ một nét văn hóa dân tộc chìm sâu, khó thấy. Và chính nét văn hóa đó lôi cuốn những người có sự lắng đọng trong cái nhìn và cái nghe. Quý vị sẽ bị sức mạnh đó cuốn hút mình lại gần họ. 

Đặc điểm dân tộc của người ta sẽ cuốn hút mình, chứ không phải người đó có trí tuệ hay tài ba lỗi lạc gì cả. Chính dấu vết dân tộc trong đầu óc họ, trong tâm hồn họ lôi cuốn mình. Hay như hiền giả Ái Tuệ sống ở bên này, lo công việc cho tôi. Cô qua Mỹ từ nhỏ, làm ăn sinh sống cho tới giờ, nhưng tâm hồn lúc nào cũng chẳng thấy nước nào khác, chỉ thấy nước Viêt Nam thôi. Sống ở xứ người nhưng trong đầu chỉ thấy toàn nước Việt Nam thôi chứ không thấy nước khác.

Cho nên quý vị phải nâng tầm nhìn của mình cho thật sâu. Không phải tài giỏi, nổi tiếng, khôn lanh, thông minh đĩnh đạc là hấp dẫn người ta đâu. Dấu vết dân tộc trong con người mình là vô cùng quan trọng. Dù anh có tài giỏi tới cỡ nào trên thế giới mà người ta không thấy dấu vết dân tộc gì trong đầu anh thì những người có tầm nhìn lớn sẽ không có thiện cảm và quý trọng anh. Quý vị phải nhớ điều đó. Dù anh có là nhà bác học Việt Nam, nghiên cứu về một người nào đó trên thế giới và viết sách về chuyện đó rất hay, trở nên rất nổi tiếng, nhưng sự thật anh không có giá trị gì hết.

Tâm hồn của con người hay lắm. Mặc dù có sự khác biệt văn hóa trong hàng ngàn hàng vạn thứ trên hành tinh này, nhưng một người để lại dấu vết văn hóa của dân tộc mình sẽ có sức chiêu cảm các tâm hồn khác nhau của các nền văn hóa khác nhau trên toàn thế giới. Do đó, đừng đánh mất điều này. Đừng nghĩ rằng mình là người hiện đại, là người học sâu hiểu rộng. Ngay như chuyện anh nghiên cứu đức Phật, say sưa viết sách về Phật và người ta nói anh là nhà nghiên cứu Phật giáo giỏi nhất thế giới, thì đó chỉ là lời nói của những người tầm thường mà thôi. Người ta có thể viết sách ca ngợi anh, nhưng đó là sách của những người tầm thường. Chứ đối với những người sâu sắc, có tâm hồn đặc biệt thì anh không có giá trị gì cả. Anh hoàn toàn vô nghĩa với những người khác, nếu không muốn nói rằng anh chỉ là trò cười cho thiên hạ.

Vậy nên, chớ làm mất sự đoàn kết của dân tộc. Anh tài giỏi đến đâu thì cũng chỉ là trò cười cho thiên hạ mà thôi. Anh giỏi nghiên cứu Khổng Tử, Lão Tử, hay anh viết về đức Thích Ca như thế nào đi nữa, thì anh cũng phải coi chừng, anh chỉ là trò hề trên sân khấu của thiên hạ thôi. Anh tưởng là nó có giá trị, nhưng nó chỉ có giá trị đối với những người mê muội thôi, chứ nó mất cái mùi vị dân tộc rồi.  

Người nào mất mùi vị văn hóa dân tộc mình, thì người ấy gần như không có linh hồn. Anh chỉ còn thứ ma thuật trong đầu óc anh thôi chứ không còn sự ướt át của linh hồn. Dĩ nhiên là anh tránh không được cực đoan về dân tộc của mình. Anh càng khai thác giá trị của dân tộc anh bao nhiêu, anh càng sử dụng giá trị dân tộc anh để anh sống bao nhiêu, thì nó chiêu cảm sự yêu quý của tất cả các dân tộc khác trên thế giới bấy nhiêu, chứ đừng nghĩ rằng người ta không có thiện cảm hay nó sẽ làm mất đoàn kết với các dân tộc khác. Đó là sự hiểu lầm. Tức là anh đánh trúng vào trung tâm tình yêu của con người, mà không có người nào trên thế giới này không có tình yêu, trước nhất là tình yêu với dân tộc của mình. Đây là một giá trị lớn lao vô cùng nhưng lại rất khó thấy. Kể cả những nhà dân tộc học cũng khó mà thấy được vấn đề này. Không dễ mà thấy được. Cho nên, anh không thể nào có hạnh phúc thật sự khi anh là một người sống mang tính quốc tế mà dấu vết tâm hồn dân tộc của anh lại thiếu. Anh cứ đem chữ nghĩa của các dân tộc khác gắn vào trong đầu anh, rồi giảng dạy và viết sách. Như vậy là xoàng xĩnh lắm. Cái việc giảng dạy và viết sách xoàng lắm, không có giá trị bao nhiêu đâu, đừng để ý tới nhiều. Nổi tiếng như thế không giá trị nhiều đâu, đừng để ý tới.

Người phụ nữ Hàn Quốc lớn tuổi chung lớp với tôi bên Mỹ học ngành y tá, sau đó có việc làm. Cô thương người già lắm nên vào làm ở trung tâm dưỡng lão. Cô thấy mấy y tá Mỹ chăm sóc người già bằng cách vả vào mồm người già khi cho ăn thì rất tội nghiệp. Vì người già lú lẫn, ăn thì không ăn mà nói lẩm bẩm như người điên, ngồi trên xe lăn thì sùi bọt mép. Nên mấy y tá ấy đánh họ như đánh trẻ con, bạt tai họ, cho họ uống thuốc ngủ, hoặc chửi mắng họ... Cô thấy như vậy bất nhẫn quá nên bỏ việc luôn, không làm nữa. Cô nói người Hàn Quốc không có cách đối xử như vậy. Cô kể lại lịch sử dân tộc Hàn Quốc đã trải qua chiến tranh đau thương như thế nào, tình cảm như thế nào, quý trọng người lớn như thế nào, và cô sống trong một đại gia đình như thế nào, có ảnh hưởng về sự giáo dục của gia đình như thế nào… Cô nói chuyện rất hồn nhiên và đầy tính dân tộc.

Còn cô trẻ hơn thì lấy chồng là người Hàn Quốc sinh ra ở Mỹ. Cô nói chuyện với tôi anh đó không có chỗ nào chê được. Anh ta cưu mang cô bao lâu, cách xử sự cũng lịch sự, văn minh, cũng chiều vợ, nhưng cô nói cũng không thể nào hạnh phúc được. Cô tâm sự với tôi có cách nào giúp cô tập yêu thương để cô có thể sống hạnh phúc với người này. Cô nói là cô thương chồng, mà anh này cũng thương cô. Tôi hỏi lý do của vấn đề thì cô nói chỉ có một điều duy nhất là người này sinh ra và lớn lên trên đất Mỹ nên không hiểu được giá trị của dân tộc Hàn Quốc, người này trong đầu không thể hiện chiều sâu giá trị văn hóa của Hàn Quốc. Đó chính là nguyên nhân mà cô thấy không hạnh phúc khi sống với chồng.

Sống chung với nhiều dân tộc trên thế giới thú vị lắm. Mình trực tiếp học được văn hóa người ta, qua cách nói chuyện, ứng xử, mình nghiên cứu mà học. Chứ không phải đọc sách vở. Mà cái đó mới ám ảnh mình rất lớn, chứ đọc sách không ăn thua gì đâu. Sách làm sao như người sống mà có hồn. 

Cho nên các hiền giả Minh Triết phải chú ý làm sao để dấu vết giá trị tâm hồn dân tộc thể hiện được trong mỗi con người. Anh mặc cái áo tu của Trung Quốc, áo tu của La Mã, của một nước nào đó không biết, rồi cầm sách rao giảng. Anh theo đạo Khổng thì anh rao giảng Khổng, anh theo đạo Lão thì anh rao giảng Lão, anh theo triết học Freud thì anh rao giảng Freud, anh theo triết học Socrates thì anh rao giảng triết học Socrates, anh theo Platon thì anh giảng Platon, anh theo Thích Ca thì anh giảng Thích Ca, anh theo Giê-su thì anh giảng Giê-su… nhưng trong người anh không toát lên mùi thơm của dân tộc anh thì quả là đáng buồn cười, đáng tội nghiệp. Chẳng có gì đáng để anh tự hào mà giảng say sưa. Anh là người Việt Nam, chẳng có gì tự hào mà anh khóc vì một ông Thích Ca nào đó mà anh chưa hề biết mà chỉ đọc qua câu chuyện huyền thoại. Trong khi đó, nói tới dân tộc anh thì anh bĩu môi. Những loại người ấy chẳng có giá trị gì. Thế mà một số người ngu thì lại chổng khu lạy và đưa tiền cho người ta xài. Sao dân tộc mình có nhiều người ngu như vậy, tôi không thể hiểu nổi. 

Cho nên quý vị hãy cố gắng gỡ điều này cho một số người ngu trong cộng đồng chúng ta. Ngu lắm chứ không phải ngu vừa. Ví dụ ông Thích Ca tái sinh đi nữa, nói “ông Duy Tuệ ơi, tôi xuống đây rồi. Chiều nay tôi với ông đi chụp hình để người ta biết là tôi với ông có quen nhau, để ông có uy tín”, thì tôi cũng kệ ông ấy thôi. Can cớ chi tôi phải đi chụp hình với ông ấy. Khi cái đầu quý vị đã mở ra rồi thì quý vị mới thấy thật thú vị. Không chừng tôi nói vậy mà có ông Phật Thích Ca thiệt thì ông Thích Ca sẽ bảo “Đúng là nước Việt Nam có ông Duy Tuệ là số một. Quý vị nên tin ông Duy Tuệ, đừng tin tôi. Ông Duy Tuệ nói đúng chứ không sai đâu. Quý vị tới chụp hình với tôi, nghĩ là có phước, chứ tôi thì tôi cười quý vị.”.

Bây giờ tôi tâm sự riêng với quý vị để quý vị mở trí. Khi cái đầu quý vị mở ra rồi, tôi không thể hình dung ông Phật là ông như thế nào, ngay những ngày đầu đến bồ đề đạo tràng, ngồi dưới gốc cây bồ đề, tôi nói là “Nói thật với các ngài là tôi không thể hiểu được Phật là gì, Ông Phật là ông gì, ông làm những chuyện gì. Nói chuyện về ông Phật được hiểu trong sách thì tôi nói thật là tôi không thể hiểu được ông Phật trong sách. Nếu ông Phật mà như trong sách thì xin lỗi, đối với tôi, ông Phật chả có giá trị gì hết.”. Có thể có ông Phật thật, nhưng ông Phật đó ra làm sao thì tôi không biết. Ông nói cái gì, tâm hồn ông ra làm sao, cách ông suy nghĩ ra làm sao, cách ông sống thế nào, tôi hoàn toàn không biết. Tôi tin có thể có ông Phật thiệt, nhưng nếu ông Phật giống như trong kinh sách nói thì ông Phật đó đối với tôi là con zero, không có giá trị gì hết. Tôi dám nói thẳng như vậy. Có gì đâu mà mình phải đánh mất mình, đánh mất đất nước mình trước một quyển sách. Chỉ là một câu chuyện trong một quyển sách, tại sao mình lại đánh mất giá trị vĩ đại trong con người của mình. Sao mình ngu xuẩn đến mức như vậy? Rồi mình lôi kéo cả một bộ phận dân tộc đi vào con đường ngu xuẩn với mình, đi vào những cảm xúc khùng điên, hẹp hòi và lệch lạc của mình. Ông Phật thiệt mà thấy như vậy thì đau lòng lắm. Một linh hồn, một năng lực đại giác của một vị Phật thiệt, người ta rất đau lòng. Người ta bảo thế gian này tụi nó bày trò ra đủ chuyện để nói về mình, mà chả chuyện nào nó nói đúng cả, mà nó cứ càng ngày càng bày ra để nó thêu dệt và làm chuyện riêng cho nó thôi, chứ chả có cái gì nó nói trúng về mình cả.

Lý do gì anh phải sợ một hình ảnh trong một quyển sách? Lý do gì anh để mất anh trước một câu chuyện trong một quyển sách? Thế anh còn là người nữa không? Anh đánh mất anh, và anh đánh mất luôn cả tính dân tộc của anh. Công lý luôn luôn bảo vệ cho văn hóa dân tộc. Không có một nước nào có quyền hủy diệt văn hóa của một dân tộc khác, dù dân tộc ấy số lượng người không đáng kể là bao nhiêu, có thể là một trăm hay một ngàn người, nhưng họ có văn hóa riêng của họ. Anh không có lý do gì mà anh dùng sức mạnh của anh để đánh tan văn hóa dân tộc khác, vì đó là vẻ đẹp thiêng liêng của con người, của dân tộc ấy. Anh không thể bắt chước Hit-le là thế giới này chỉ có một dân tộc thôi, còn bao nhiêu là giết sạch.

Nói về giá trị trong đầu óc chúng ta thì vô tận vô biên. Nhưng chúng ta phải ở chỗ nào thì mới thấy được giá trị. Nếu ở trong kiến thức sách vở, anh không thể thấy được giá trị của dân tộc. Tại sao một người Tây đến châu Á ngủ với một cô gái điếm cũng người châu Á, điếm rõ ràng, 100% là điếm, thế mà sau đó anh vào động điếm, năn nỉ cô điếm ấy, thuyết phục gia đình cô điếm ấy để được cưới cô về làm vợ? Tại sao? Không phải một mà rất nhiều người đàn ông phương Tây như vậy. Đâu phải Tây họ tốt mà người châu Á mình xấu. Không phải. Là do người ta có một cái thấy gì đó, người ta thấy hồn văn hóa gì đó ở người kia. Đó là cái hồn văn hóa dân tộc. Cái hồn văn hóa dân tộc không thể làm điếm được. Đĩ điếm chỉ là xác thân bên ngoài tạm thời, vì miếng cơm manh áo nhất thời thôi. Còn tâm hồn văn hóa dân tộc không thể làm đĩ điếm được. Đó là một mùi thơm riêng ẩn bên dưới sự việc anh làm mà người đời cho là xấu nhất. Người Tây thấy được điều đó và bị lôi cuốn bởi nó bởi nó chính là giá trị thật của con người. Cho nên họ mới năn nỉ người ta chấp nhận cho họ cưới làm vợ.

Linh hồn văn hóa dân tộc không phải là một thứ lý sự, không phải là một thứ văn chương, cũng không phải là một loại ngôn ngữ của người bình thường. Tôi không có ngôn từ để diễn tả điều này. Nhưng dứt khoát nó không phải là một thứ lý sự, không phải là một thứ lý luận, không phải là một thứ tư tưởng, không phải là một thứ đúng - sai. Nó vượt ra ngoài sự đúng sai. Không phải là triết lý tánh không vượt ra ngoài sự đúng sai mà tâm hồn văn hóa dân tộc cũng vượt ra ngoài sự thẩm định đúng sai của kiến thức loài người. Nó không dính gì tới kiến thức thẩm định đúng sai của loài người cả. Chính điều đó đánh thẳng vào chiều sâu của loài người. Chứ không phải là triết học Ấn Độ, triết học về tánh không là vượt ra ngoài sự đúng sai. Đầu óc chúng ta vượt ra khỏi sự đúng sai không có nghĩa là một đầu óc vô cảm, không phải là một viên đá, không phải là một viên gạch. Nó là một sự sống, một linh hồn sống thực sự, tạm gọi là linh hồn văn hóa dân tộc. Chúng ta hãy gìn giữ nó. Dân tộc nào cũng có điều này, người nào cũng có điều này. Nhưng cái hay là ở chỗ dù cho nền văn hóa có khác nhau, dân tộc có khác nhau, nhưng các linh hồn văn hóa dân tộc lại có khả năng yêu thương được nhau. Một linh hồn rỉ máu thì các linh hồn văn hóa khác cũng rỉ máu, mặc dù nó khác nhau về địa lý, về màu da, về cách thức sinh hoạt, về hình thái sinh hoạt, nhưng về tình cảm, nguyện vọng, về chiều sâu tình người thì giống nhau.

Thật không hiểu nổi tại sao một số người Việt Nam chúng ta lại tự hào với việc đánh mất linh hồn văn hóa của mình để làm nô lệ cho những hình ảnh về văn hóa của dân tộc khác, rồi lại tự hào về điều đó, giảng dạy điều đó, viết sách về điều đó, ca ngợi về điều đó, thậm chí biến nó thành một thứ linh thiêng trong con người mình để mình trở thành một con người khác, để được lễ lạy, chứ không còn là người Việt Nam nữa. Thật là tồi tệ quá mức. Có thể đó cũng vì sự hiểu lầm, sự ngu dốt, hay vì miếng cơm, bát gạo mà thôi. Cho nên, khi để quyền lợi chi phối cái đầu của mình thì nhiều thứ phức tạp xảy ra, trong đó vấn đề đầu óc vọng ngoại, khuynh hướng vọng ngoại, hay những quan niệm hết sức ngốc nghếch hình thành trong đầu mình, rồi từ đó mình điên cuồng chạy theo đời sống của vật chất, của tiếng tăm, của quyền lực.

Quý vị cố gắng tập. Trong chúng ta có con người sâu thẳm. Hãy tập nhận thức về con người vô biên của chúng ta, nhưng không đánh mất cái hồn của dân tộc trong thế giới vô biên đó. Cho nên tôi nói hãy trồng hạt giống tình yêu dân tộc vào tính thấy vô tận vô biên, vào năng lực nhiệm màu vô tận vô biên trong con người chúng ta. Không có cái này là thất bại. Không có gì mà phải hãnh diện với Tào Động, với Lâm Tế, với quần áo của xứ người, hay với bất kể vị nào trên thế giới này. Hãy tự hào là mình giữ được linh hồn của dân tộc, thì anh có thờ phượng ai, có tôn kính ai cũng có giá trị, chứ anh không phải là một kẻ nô lệ, khác nhau ở chỗ đó. Chúng ta hãy ở chỗ thật sâu thẳm ấy và đừng quên linh hồn văn hóa dân tộc của mình, từ đó mới đem vào ứng dụng những cái khác.

Truyền Trao Lực Nhiệm Mầu

Truyền Trao Lực Nhiệm Màu
(Bài này dành cho ba HG Giác Tuệ, Duy Trung Ý, và Duy Phổ Hiền)

Trong chuyến thăm Châu Âu năm nay
Đặc biệt tại Czech, trung tâm của Châu Âu
Các Năng Lực Nhiềm Mầu ứng nghiệm dẫn thầy trao truyền sự nhiệm mầu 
Cho ba HG sau đây:

Giới thiệu bài mới: Tầm nhìn của Hiền giả Minh Triết



8h30 tối thứ ba 29/03/2011, Thầy Duy Tuệ đã có buổi thuyết giảng cho Đại Gia  Đình Minh Triết. Thầy nói:

“Các thành viên của gia đình Minh Triết phải là những người có tâm và có tài, làm việc đầy cảm xúc và năng động. Không thể làm tới đâu hay tới đó. Mỗi người cần phải cố gắng, không được chậm chạp, thiếu tập trung, thiếu trách nhiệm, và không toàn tâm toàn ý cho công việc. Chúng ta là những tấm gương sáng để người khác nhìn vào mà thay đổi, dẫn đến một dân tộc thay đổi. Chúng ta quyết tâm thay đổi chính chúng ta, đừng quan tâm đến chế độ chính trị hay các hình thức tôn giáo mà hãy nghĩ đến những điều lớn hơn với tầm nhìn xa hơn. Tầm nhìn của chúng ta là 100, 200, 500 hay 1000 năm về sau chứ không phải là 5, 10 năm. Khi có tầm nhìn như vậy thì đầu óc của chúng ta làm việc sẽ khác hơn. Hãy nhắm mắt lại để hình dung viễn cảnh ấy. Với cách làm việc như vậy thì mình sẽ chẳng thấy đau lòng, khó chịu, dễ chịu, tự cao, tự hào hay tự ti gì cả. Đầu óc chúng ta sẽ bớt đi thói quen hưởng thụ theo kiểu lịch sử thường tình của loài người.

Có hai loại hưởng thụ: sự hưởng thụ hời hợt (hưởng thụ từ sự mất tự do) và sự hưởng thụ sâu sắc (hưởng thụ từ sự tự do của đầu óc và tâm hồn). Những ai muốn củng cố quyền lực, tiền bạc, củng cố sức mạnh để chứng tỏ sự khôn ngoan, lanh lợi hay hạnh phúc của mình đều là những kẻ mất tự do. Người cần chứng minh và thể hiện cho người khác thấy anh hạnh phúc thì thực sự là những kẻ bất hạnh. Hạnh phúc thật sự là điều gì đó không thể diễn đạt được. Chúng ta phải cố gắng vượt qua những thói quen hưởng thụ kiểu đó. Nếu không vượt qua được các quan niệm hưởng thụ từ sự mất tự do trong đầu óc, các dây thần kinh trong não chúng ta sẽ bị tổn thương. Do đó tầm nhìn của chúng ta cũng sẽ bị hạn chế. Những người tưởng tượng một thế giới khác sau khi chết và những kẻ chỉ biết vơ vét khi đang sống cũng là những kẻ mất tự do.

Hiền giả Minh Triết phải tỉnh táo. Dù ở nước nào hay nền văn hóa nào mà đắm chìm trong sách vở thì quả là quá ngu muội. Cuộc sống thật hoàn toàn khác. Giữa cuộc sống thật và ý tưởng từ trong sách vở là hoàn toàn khác xa. Phải bám vào thực tế mà một trong những thực tế là nguyện vọng hay tình cảm mà con người đang sống. Trong cuộc sống của chúng ta, khó mà nói rằng ai là người hạnh phúc, dù giàu hay nghèo. Người nhiều tham vọng dù giàu có đến mấy cũng đầy bất hạnh.

Còn người có ước mơ thì lại khác. Người lao động cực khổ có ước mơ thì đời sống sẽ dễ chịu hơn những người quá nhiều tham vọng và muốn thực hiện chúng bằng được.”

Thầy nhắc lại:

“Điều quan trọng mà người hiền giả Minh Triết phải làm là liên tục mở mắt mình ra. Dĩ nhiên nghe và thực hành pháp âm thì cũng tốt, nhưng không chỉ có vậy, còn nhiều vấn đề khác nữa. Ví dụ anh phải có quyết tâm thay đổi chính anh và có lý tưởng để phụng sự xã hội và con người, coi đó là niềm vui lớn của anh. Bên cạnh đó phải luôn có mục đích là mở mắt mình ra và lấy lý tưởng phụng sự nhân loại làm điều kiện để mở mắt.

Trong cuộc sống, không lấy việc phải có nhà đẹp hay thành tựu là mục đích của đời mình. Cũng đừng bao giờ nói dối hay nói sai sự thật. Đây cũng là những phẩm chất có thể giúp dẫn đến đầu óc tự do. Chính sự nhiệm màu của tha lực và nỗ lực của bản thân mình đã dẫn đến những sự thay đổi lớn. Tha lực nghĩa là gì? Một người bạn giúp mình cũng là một tha lực. Một quả trứng không có hơi ấm thì không thể nở được. Người ta thì chỉ luôn nhìn thấy con gà mà không nhìn xuyên suốt quá trình hình thành từ quả trứng cho đến con gà. Do đó đừng bao giờ cho rằng mình học đã đủ rồi. Một ngày nào đó chúng ta có ý tưởng đó thì ý tưởng đó ngăn không cho sự màu nhiệm xuất hiện’’.

Thầy cũng trình bày một chút về quyển sách tôn vinh hiền giả Duy Chính Niệm và những dòng nhật ký còn lại của anh. Những gì anh viết là vô cùng giá trị nếu đem so với những gì mà người ta cho là chứng đạo hay chứng đắc. Những trải nghiệm của anh phong phú, sâu thẳm hơn rất nhiều. Đây là một niềm vui hiện tại của gia đình Minh Triết và là sự hãnh diện của dân tộc chúng ta trong tương lai, ít nhất là trên con đường thiền học.

Thầy khẳng định:

“Chúng ta phải thừa nhận sự thật và giá trị của người Việt Nam với đầu óc tự do, không theo đường lối cũ. Chúng ta phải bảo vệ sự tự do cho chính chúng ta mà không ảnh hưởng bởi bất kỳ một nền văn hóa nào cả. Chúng ta giữ sự thanh bạch của dân tộc mình. Và chính sự thanh bạch đó sẽ ảnh hưởng đến thế giới. Chúng ta sẽ mở ra một chương mới của dân tộc chúng ta khi chia sẻ niềm hạnh phúc trong đời sống tinh thần của chúng ta đến với thế giới. Chúng ta phải từ bỏ văn hóa của kẻ đi xin, từ bỏ đưa tay ra nhận để tạo ra phong cách mới đó. Chúng ta hoàn toàn có khả năng cho. Chúng ta có thể tạo ra những câu chuyện huyền thoại và có thực, chỉ thiếu những cây bút tự do, những cây bút tốt nghiệp từ trường học mở mắt tự do…

Các bạn trẻ đừng để sự tha thiết sở hữu vật chất trong đầu óc mình phát triển vì nó sẽ không làm cho tầm vóc của anh lớn mạnh được. Dân tộc chúng ta cần những người có tầm vóc. Nếu không có khả năng viết văn thì hãy đem các khả năng khác như kinh doanh để mở rộng tầm vóc của mình. Trong tương lai không xa, dân tộc Việt Nam sẽ có rất nhiều hiền giả Minh Triết đi chia sẻ cái thấy từ đầu óc tự do của mình cho thế giới. Chúng ta có quyền học tập cái hay, cái đẹp của các dân tộc khác để mở mắt mình ra, chứ không phải học để làm nô lệ cho những thứ đó.

Chúng ta cũng cần những hiền giả Minh Triết làm công việc truyền trao cái thấy cho những người khác. Hãy tập diễn đạt và chia sẻ. Khi anh đi diễn đạt, tầm nhìn của anh mở thì nó dẫn anh đến một nhân sinh quan khác, một năng lượng sống khác. Chính tầm nhìn tạo ra một lực vô hình. Lực vô hình này được chi phối bởi một lực vô hình khác…”

Hỏi và Trả Lời
Hỏi: Thưa Thầy, tại sao một số người cùng một môi trường nhưng sao không đồng quan điểm học hỏi, nguyên nhân sâu thẳm là ở đâu hay do chư thiên phân định mỗi người diễn một vai như vậy?

Quý vị hãy thử tìm hiểu cái gì khiến mình thấy rằng mình không đồng quan điểm với người khác.

Hỏi: Cái gì tạo nên tính cách của một đứa bé khoảng 2-3t, đứa thì quá bạo dạn và đứa quá nhút nhát trong khi gia đình đó rất hòa thuận? Chuyện “hồn nhập” là như thế nào?

Quý vị hãy chấp nhận tính cách của những đứa bé như vậy thì từ từ chúng sẽ thay đổi.

Mình không nên quan tâm những chuyện linh tinh như vậy vì nó không phải là phổ biến. Mọi chuyện đều có thể có nhưng mình hãy lo phát triển tầm nhìn của mình, đó mới là điều quan trọng. Quý vị phải thanh lọc lại cái thấy của mình. Những thắc mắc này sẽ làm quý vị mãi luẩn quẩn, không thoát ra được. Những chuyện như nhập hồn, bóng ma… không làm cho quý vị mở tâm trí được. Vấn đề quý vị cần biết là người nhập về nói chuyện gì? Có ích gì cho quý vị? Có người nói vong linh bảo nó đói và lạnh nên cần gửi tiền và quần áo! Bao nhiêu người khổ đau, nghèo đói và lạnh lẽo sao chúng ta không giúp mà đi giúp cho những vong linh.

Hỏi: Con người có thể tồn tại mà không có đức tin hay không? Đức tin có sẵn hay do con người tạo ra?

Đức tin cần khi chúng ta biết chúng ta tin cái gì và biết tại sao chúng ta tin như vậy. Không cần bàn đến chuyện có hay không. Thí dụ đầu óc chúng ta nhỏ nhen quá, ích kỷ quá, để ý đến cá nhân mình nhiều quá thì mình cần đức tin. Vì càng để ý đến cá nhân của mình thì mình sẽ càng đau buồn, cô đơn… thì mình cần đức tin để xoa dịu những nỗi khổ sở đó. Còn nếu không để ý đến cá nhân mình thì cũng không cần đến đức tin để làm gì.

Mình cũng có thể tin cái gì đó nếu cái đó nó giúp mình mở thêm được tầm nhìn. Hoặc mình đang cần sống làm sao để tự tại, lúc nào cũng vui được và có người nói có thể làm được điều đó thì mình cứ tin. Không cần biết có hay không và không cần chứng minh. Tuy nhiên, có những đức tin phải chứng minh.
Nói tóm lại, chữ “đức tin” có nhiều ý nghĩa. Chẳng hạn theo nghĩa tích cực, nếu anh tin có đấng vô hình thì anh bớt làm chuyện sai trái. Nhưng cũng khó mà nói chuyện gì là sai trái mà chuyện gì là không. Còn những đức tin mà người ta cho là tuyệt đối, không ai biết, buộc người khác phải tin thì đó là những đức tin ngông cuồng. Bởi vì nó không làm cho đầu óc anh bình an mà nó đem lại cho cái đầu anh sự hiếu chiến thì đức tin đó quá nguy hiểm. Đây là đức tin do con người tạo ra.

Lịch sử phát triển đức tin tới giờ phút này là lịch sử đi liền với sự cai trị, thống trị, bóc lột và chiến tranh. Đức tin đã mang lại việc làm cho một số người, họ xây dựng hệ thống, lấy của cải của người ngu dốt và cả tin. Thần có linh cũng nhờ tầng lớp trung gian này. Phật có linh cũng bởi tầng lớp tăng lữ, Chúa có linh cũng nhờ đến tầng lớp tu sĩ, thần thánh có linh cũng bởi do người giữ đền, giữ đình…

Giá trị lớn nhất, thực tiễn nhất và duy nhất của đức tin là sống trong tinh thần đạo đức. Đạo đức nghĩa là quan hệ giữa mình với người khác là bình đẳng, sòng phẳng và tin tưởng, mình tin người khác và người khác tin mình. Nó tạo ra một xã hội tin tưởng lẫn nhau. Lúc ấy, sự chia sẻ tài sản của thế giới này sẽ xảy ra, không cần sự sở hữu. Nhưng mục đích đó các đức tin vẫn chưa làm được hoặc chỉ thực hiện được đối với những người trong cảnh khổ đau với nhau.
Các hiền giả Minh Triết phải tin vào năng lực của mình, năng lực thấy biết mà mình chưa khám phá hết.

Hỏi: Thầy cho con một câu “khấn” để nói trong ngày giỗ của ông bà!

Mình cứ nói gì cho vui cũng được. Chẳng hạn quý vị đốt nhang lên nói “Thưa ông/bà/cha/mẹ. Hôm nay nhân ngày này chúng con có làm mâm cơm để cảm ơn và tưởng nhớ ông/bà/cha/mẹ đã nuôi dưỡng chúng con…”

Mình nói vậy thôi chứ những người đã khuất đó chẳng cười, nói gì được cả. Ông, bà, cha, mẹ chúng ta đang ở trong da thịt của chúng ta đó thôi. Ngày giỗ thì mình kể chuyện vui ngày xưa cho nhau nghe, đừng có nhậu nhẹt, quậy phá, đánh nhau cho mệt… Nếu lúc họ còn sống mà mình không lo được thì bây giờ hãy lo cho những người khác. Đó cũng là một cách trả ơn.”

Mời quý vị nghe đầy đủ bài giảng tại đây -->Nghe pháp âm

086 - Ông thần may mắn

Master Duy Tuệ - Ảnh DzuyTue.org

« Muốn duy trì niềm vui bên trong tâm hồn, cần phải phát đại nguyện cho đầu óc luôn luôn được tỉnh táo để tìm thấy cách sống hạnh phúc trong nội tâm và trong gia đình. Điều quan trọng nhất là sẵn sàng chia sẻ và giúp đỡ người khác tìm thấy được con đường sống hạnh phúc trong nội tâm và trong gia đình của họ. Sau khi phát đại nguyện xong thì phải ra sức làm việc. Nếu không tìm những công việc cụ thể để thực hiện lời cầu nguyện đó thì dứt khoát sẽ không duy trì được niềm vui, may mắn cũng như không phát triển được nội tâm. Bởi vì niềm vui nội tâm mang lại không khí tốt đẹp cho gia đình và may mắn. Đó là cách tự phát triển năng lực tạo may mắn cho gia đình của mình.

Nếu thiếu may mắn thì chúng ta sống cũng tạm được nhưng nếu có may mắn thì cuộc sống sẽ nhẹ nhàng hơn. Thông thường ở đời may mắn chỉ đến một lần, muốn may mắn đến hoài thì phải dùng nội tâm mà tạo ra may mắn nghĩa là tạo ra môi trường hay điều kiện khiến cho ông thần may mắn thường lui tới. Hoặc ông có đi đâu đó thì cũng nhớ mà trở về với gia đình của mình.

Con người có khả năng tạo môi trường cho ông thần may mắn hay lui tới thăm nhà mình. Mình muốn ông tới hay không tới là tùy mình.

Nhưng, khi ông thần may mắn đến mà không biết giữ thì ông sẽ đi, đi mà không trở lại. Một trong những cách giữ là không được tham. Ông bảo đưa tay ra, nếu mình đưa cả hai tay thì ông sẽ không cho. Nếu ông yêu cầu đưa một tay mà mình chỉ đưa một ngón, chỉ xin một chút may mắn vừa đủ xài, còn lại xin ông chia sẻ cho người khác, thì ông sẽ cho. Nếu mình đưa một tay thì ông cũng cho nhưng ông sẽ không khen. Còn đưa một ngón thì ông sẽ vui, thầm khen và năng lui tới nhà này. Do dó, xài một ngón tay thì mình không bao giờ sợ mất ông thần may mắn. Xài một bàn tay thì ông không đến nữa. Còn đưa hai bàn tay thì ông bỏ đi luôn. Vì vậy phải biết cách làm quen, biết cách giao tiếp với ông thần may mắn. »

Trích ‘Vị thế của phái đẹp trong gia đình Minh triết’

Tin Vui Cuối Năm





Thân gửi các Hiền giả Minh Triết!

(Khi tôi gọi các bạn là Hiền giả Minh Triết - thông điệp thiêng liêng rằng các bạn là người có một sứ mệnh thiêng liêng : Chuyển toàn bộ năng lượng của mình phát triển tình yêu vô bờ bến; Với tính sáng chân chính và hết mực trung thực ngay trong bộ não của mình; Với tính sáng chân chính và hết mực trung thực của loài người; Yêu tính chất nhiệm mầu này hơn tất cả những gì đang có trên hành tinh này!)