"Khai mở nhận thức sâu thẳm và duy trì cảm xúc tình người thiêng liêng"

....

.

.
.

ABA Quotes

003 - Đức Tin Tôn Giáo - Mê Tín Dị Đoan

« Nói đến Đức tin tôn giáo, là nói đến niềm tin vào năng lực sáng suốt của đức Phật hay niềm tin vào sự gia trì của Thượng đế hay niềm tin vào Đấng mà mình thờ phượng... Để tránh bị nhầm lẫn, phải nhận thức một cách sâu sắc rằng, việc gia trì của các Đấng ấy có hay không có, đều không quan trọng.

Điều quan trọng nằm ở phía người có Đức tin, vì tin như vậy nên trong người tự nhiên toát ra một lực đặc biệt làm cho mình cảm thấy bình yên hơn, tự tin hơn, mạnh mẽ hơn, bình tĩnh hơn trong một số vấn đề đang đối mặt. Đó là giá trị của một con người có Đức tin. Đây là vấn đề khoa học không phải mê tín dị đoan.

Giới thiệu bài mới: Hiền giả Minh triết cảm xúc mạnh mẽ với tuổi thơ - 15.3.2011



Hôm nay, ngày 15/03/2011, Thầy có bài chia sẻ ngắn, gợi ý hướng suy tư cho gia đình Minh triết với chủ đề “Hiền giả Minh triết cảm xúc mạnh mẽ với tuổi thơ”

1.      Thầy đề nghị nên hình thành một nhóm hiền giả Minh triết tự nguyện, có năng khiếu, kỹ năng, kiến thức, hiện chưa tham gia chương trình phụng sự nào cho cộng đồng, thảo luận bàn bạc với nhau, sưu tầm tài liệu, suy tư về cách thức giúp cho các cháu trong chương trình ‘Vườn Hoa Mơ Ước’ và ‘Tuổi Thơ và Thiên Đàng’ phát triển công việc học tập ngày càng tốt hơn nữa. Mọi người cùng đưa ra nhiều sáng kiến, ý tưởng rồi phân tích bàn bạc với nhau, thí nghiệm và phát triển những ý tưởng đó. 


Ví dụ như phát triển trang web cho thiếu nhi hiện giờ, là một phiên bản thử nghiệm, chúng ta có thể có sáng kiến và ý tưởng thêm về trang web đó. Chúng ta có thể đưa các tranh ảnh, câu chuyện sao cho các cháu khi nhìn hay đọc vào thì được kích thích hướng suy tư. Tức là tập cho các cháu kỹ năng khai mở nhiều cách nhìn trên một bức tranh hay câu chuyện. Có thể sưu tầm thêm chuyện thần thoại, chuyện cổ tích để kích thích sáng tạo hoặc kết hợp những câu chuyện của thế giới và trong đất nước chúng ta. Tập trung vào một chủ đề chính là giúp các cháu có thói quen tập khai mở tầm nhìn thông qua những câu chuyện. Cũng có thể cho các cháu nghe một bản nhạc nhẹ ngay trên trang web và đặt câu hỏi cho các cháu. Giống như quý vị hỗ trợ cho tôi, tôi sẽ xem trước nội dung có phù hợp hay không, trước khi đưa lên web.

2.      Chúng ta đều biết, các nước tiên tiến có nền giáo dục rất tốt. Vậy thế nào là giáo dục tốt? Chúng ta có tất cả 54 dân tộc khác nhau trong cùng lãnh thổ, các nước tiến bộ ở châu Âu hay châu Mỹ, cũng có nhiều dân tộc khác nhau, nhưng khi tổ chức một chương trình văn hóa nghệ thuật giữa các dân tộc thì mới thấy sự khác biệt về cách diễn đạt, trình độ kỹ thuật của dân tộc mình. Cho nên, chúng ta hãy nhận thức về bản sắc văn hóa dân tộc, chú ý đến kỹ thuật trình diễn sao cho vừa điêu luyện vừa hồn nhiên dễ thương; vừa có tầm vóc vừa có phong cách sao cho khán giả hiểu về bản sắc văn hóa của dân tộc mình. Tôi tin rằng chúng ta chưa đạt trình độ cao. Bởi điều đó phụ thuộc vào giáo dục. 


Nói đến khả năng hoạt động của bộ não thì ai cũng như nhau, nhưng nội dung giáo dục để tác động lên bộ não ấy, có lẽ chúng ta chưa đủ điều kiện, hay chưa quan tâm và làm được nhiều. Do đó, quý vị có thể sưu tầm, nghiên cứu các hình ảnh sinh hoạt của các dân tộc khác nhau trên thế giới. Qua đó chúng ta có cơ hội đánh giá, nghiên cứu bộ não nơi nào đang có điều kiện hoạt động tốt ? Tốt là do quá trình giáo dục của họ đầy đủ, sâu sắc và được chú ý hơn. Hay nói cách khác, cũng là đầu tư công sức, tiền bạc vào công tác giáo dục nhưng một đàng là sự quyết tâm, có tâm hồn thì kết quả công tác giáo dục ấy sẽ khác xa lắm so với một đàng làm cho lấy lệ, hay mình có quan tâm gọi là.


3. Tôi ví dụ trong việc nghe pháp âm, nếu người nào nghe với tâm hồn lắng đọng sâu sắc và thực tâm muốn thay đổi cuộc đời của mình thì sẽ tự hỏi chính mình: Liệu mình có khôn chưa, có thực sự giỏi không, có thực sự đẹp đẽ hay không? Hay mình còn dốt nát, bị ảnh hưởng bởi những phong tục hủ lậu, kém cỏi làm đầu óc chậm phát triển? Qua câu chuyện của một nhà đại trí thức tai ba lỗi lạc, tôi muốn cho quý vị thấy là việc chúng ta muốn thay đổi chính mình thì trước nhất mong muốn đó phải thật vĩ đại, phải nhiệt tình say sưa. Chưa cần biết sẽ thay đổi như thế nào, nhưng chỉ biết cần phải thay đổi vì nhiều khi mình chưa đủ sức để biết sẽ phải thay đổi cái gì! Khi muốn như vậy thì sẽ tự đặt ra hàng loạt câu hỏi cho chính mình ví dụ như tại sao mình muốn thay đổi? Và khi khám phá ra được rằng mình là người dốt nát, bấy lâu nay chỉ biết tin vào những gì mình đã nhồi nhét trong đầu, rồi cho rằng mình đầy đủ kinh nghiệm trên trường đời và không cần học thêm cái gì! Nếu có học thì học mấy cái chuyện mầu nhiệm gì đó được đồn thổi chứ chuyện dưới đất không ai qua mình nổi! Nếu tin theo kiểu đó thì chắc chắn sẽ không có gì xảy ra tốt đẹp cho cuộc đời mà chỉ tiếp tục chìm trong đau khổ.

4.      Dân tộc ta bị những người xấu hay dốt ở các nước nén giữ tinh hoa mà chỉ đem tặng những gây ra mầm mống buồn phiền, trong đó có nhiều thứ, một trong những thứ đó là tạo ra cách suy nghĩ tin vào mê tín dị đoan, hình thành những hủ tục hết sức lạc hậu, cản trở sự tiến bộ của loài người. Ngay cả một vị lãnh đạo cấp cao nhiều quyền lực nhiều tiền của hay một đại trí thức cũng bị ngã ngửa, run rẩy hoảng sợ trước những lời lẽ dốt nát của những kẻ dốt nát. Đầu óc con người như thế thì kiến thức khoa học để làm gì? Cấp cao mà còn mời mịt như vậy thì huống hồ chi là thường dân. Một dân tộc đầy mê tín đị doan thì dân tộc ấy làm sao khá được? Cho nên, hiền giả Minh triết phải biết đầu óc chúng ta có nhiều chuyện như vậy cần phải tẩy bỏ, đó là chưa nói đến sự nguy hiểm về cái sự tự cho là hiểu biết của mình lớn lao quá mà chưa bao giờ thấy mình dốt nát. Có ai đủ bản lĩnh cho rằng quá trình tìm kiếm kiến thức của mình là vứt đi, là không xứng đáng để bàn? Nếu không thì không có gì để nói là cuộc đời mình đổi mới hay thay đổi cả! Sự thay đổi là gì? Là đốt sạch những gì mình đang tự hào, và rút kinh nghiệm.

5.      Tôi suy nghĩ tiếp đến thế hệ của ‘Vườn Hoa Mơ Ước’ và ‘Tuổi Thơ và Thiên Đàng’. Đây là thế hệ quan trọng mà hiền giả Minh triết nên dồn sức giúp các cháu một cách nhiệt tình, trách nhiệm và đầy lòng thương nhất. Chứ không phải nghĩ chơi sơ sơ rồi tới đâu hay tới đó, cũng như các bậc cha mẹ đối với con nhỏ, chỉ có ước mơ đại khái mà không đem hết tâm hồn mình vào chủ đề mình quan tâm. Đối với chủ đề ‘Vườn Hoa Mơ Ước’ và ‘Tuổi Thơ và Thiên Đàng’ chúng ta suy nghĩ đến thế hệ đó bằng cả sự xúc động mãnh liệt nhất chứ không chỉ đơn thuần suy nghĩ là suy nghĩ. Tôi gợi ý hướng suy tư như vậy, quý vị hãy lắng nghe, suy tư, phủ nhận về chính mình cũng bằng xúc cảm mãnh liệt nhất!

6.      Không ít lần tôi tự hỏi liệu những việc mà mình đang làm có vô duyên, có cần thiết, có giá trị hay không? Tại sao mình lại làm những chuyện này? Rồi sau đó thỉnh thoảng tôi nhận được các email kể chuyện họ được thay đổi và vui mừng. Tôi cảm thấy ừ thì mình cũng chưa đến nỗi vô dụng lắm! Và tôi vẫn thấy là mình còn phải khám phá nhiều vấn đề khác, nhiều công thức khác làm sao giúp cho cộng đồng đạt hiệu quả nhanh hơn, chứ còn như thế này là chưa được, cũng còn thể hiện sự dốt nát của mình. Hay nói cách khác là thể hiện việc mình chưa nhìn thấy được. Và giải pháp là quá trình đi đây đi đó, di chuyển chỗ ở sang nhiều vùng khác nhau, nhìn ngó lắng nghe xem có gì mới không, để những kinh nghiệm cũ không còn trong đầu óc, để cái đầu luôn luôn mới. Đó là sơ bộ về cách làm việc của đầu óc!

7.      Kết lại vấn đề là chúng ta tập làm sao để có cảm xúc trước vấn đề mà chúng ta quan tâm một cách mãnh liệt nhất. Nếu tập được thì dứt khoát chất lượng và hiệu quả công việc sẽ khác hẳn so với việc thiếu cảm xúc mãnh liệt. 


Cụ thể bây giờ là chúng ta cố gắng quan tâm đến thế hệ ‘Vườn Hoa Mơ Ước’ và ‘Tuổi Thơ và Thiên Đàng’. 


Tại sao cần quan tâm? Cuộc sống ngắn ngủi, cái chết đến bình thường lắm, chúng ta quan tâm đến thế hệ này là quan tâm đến dòng chảy không bao giờ dứt của dân tộc. Đến một giai đoạn nào đó, lớp thế hệ tốt sẽ nâng chất lượng dòng chảy tương lai lên cao. Chúng ta có tiền, có sức mạnh nhưng cái đầu không khôn thì chỉ toàn đem «bã mía» của các dân tộc khác về thờ, rồi cho là giá trị. Chúng ta còn sợ những chuyện vu vơ nghĩa là cái đầu chưa thông minh. Kiến thức làm giàu thì có đó nhưng thực sự chưa có sức mạnh tuyệt vời của bộ óc, vì nếu có thì không bao giờ sợ chuyện xui rủi, mang tính chất mê tín dị đoan, hủ lậu! Trong khi chúng  ta là Đấng sáng tạo, cùng một lúc là Đấng hủy diệt nếu chúng ta muốn. Người ta cần tình yêu thì ban tình yêu, cần sáng tạo ban sáng tạo, cần hủy diệt ban hủy diệt. Tóm lại cái đầu cần phải bừng sáng sáng tạo như vậy!

8.      Nói đến dân tộc là nói đến dòng chảy tiếp nối các thế hệ với nhau, chúng ta quan tâm đến dòng chảy, nâng đỡ dòng chảy bắt đầu từ các cháu trở về sau thì dòng chảy đó sẽ hùng tráng hơn, độc lập hơn, khôn ngoan hơn ; không ngu đần, khổ đau mà tâm hồn thánh thiện hơn. Một dân tộc với tâm hồn sáng suốt như vậy sẽ tác động đến trời đất, đáng lẽ động đất thì nó không động đất bởi vì sức mạnh vô hình trong đầu óc tương đương với sức mạnh vô hình của tạo hóa. Chúng ta có thể ngăn chặn được bão táp phong ba đối với vùng đất nơi chúng ta sinh sống. Đó là chuyện có thật ! Năng lực trong đầu óc chúng ta mạnh mẽ «ghê gớm»! Do đó, nếu chúng ta có xúc cảm này, một thế hệ có xúc cảm này thì sức gia trì, sức cầu nguyện cho vùng đất chúng ta an toàn với thiên tai, có thể xảy ra chứ không phải không !

9.      Việc động đất hay sóng thần là từ năng lực mầu nhiêm của tạo hóa đẩy tới, không phải do trả báo! Đó là quá trình vận động duy trì sự cân bằng trong vòng quay của quả địa cầu, không phải sự phá hủy. Sự chết chóc xảy ra do anh nằm đúng vị trí đó nên anh phải chấp nhận, chứ không phải xui rủi! Anh có thể sử dụng lực nhiệm mầu để can thiệp một phần, cùng với năng lực nhiệm mầu của tạo hóa, theo cách thức nào đó bớt gây ra sự chết chóc cho con người. Một vùng đất khô cằn, với đầu óc đặc biệt thì khi anh đến đó, ở đó bắt đầu có nước uống, có cây cối. Đó là tôi chưa nói đến đầu óc siêu việt. Đó là chuyện có thật, tôi không nói đùa! Nhưng thay vì anh sử dụng sự nhiệm mầu để làm cho mảnh đất vứt đi trở nên màu mỡ thì anh lại cầu xin được chết để kiếp sau sống tốt hơn ?!

Xin mời quý vị nghe lại nội dung đầy đủ và chi tiết trong phần pháp âm.



BBT

118 - Dùng khả năng ý chí, khả năng nhận thức để sáng tạo và phát triển tình yêu rộng lớn


Mỗi vị phải có con mắt quán xuyến dân tộc của mình. Chỗ nào cũng là quê hương, là dân tộc của mình. Quý vị dù có ở nơi khác, xứ khác cũng thấy nó gần giống như dân tộc của mình. Cho nên, để tránh bớt tình trạng là có lúc núi thì chạy từ nước này sang nước khác, sông cũng chảy từ nước này sang nước khác…thì tại sao lại phải giành ăn, giành đất rồi chém giết lẫn nhau. Ai là người tổ chức ra những chuyện giành nhau, chém giết nhau? Nó phức tạp quá! Tại sao mình không thương nhau được, mình không thông cảm với nhau được mà phải giành qua lấn lại rồi đánh chém nhau mãi trong cùng bầu khí quyển này. Bầu khí quyển bao bọc lấy trái đất của chúng ta nó mỏng lắm. Nếu chúng ta không cùng nhau bảo vệ trên mặt đất và bầu khí quyển thì tất cả sinh mạng trên hành tinh này bị đe dọa hết. Tại sao mình không thể sống chung với nhau được?

083 - Tập Cho

Hình ảnh minh họa sưu tầm trên Internet
"Con tập đừng để người khác biết cái đầu của con nghĩ gì bên trong. Đồng thời con kiếm một chút quà gì đó và tập tặng quà cho bạn. Hồi còn nhỏ mà con tập tặng quà, cho bạn, cho em, cho người kia cái này, cái kia… thì khi lớn lên con sẽ có nhiều. Tức là cho nhiều thì sẽ có nhiều.Khi con tập cho ai đó thì con sẽ thấy mình rất vui vì bạn bè quý con, thương con, thích chơi với con và tin tưởng con."
***
Ông: Tiếp theo con tập là đừng để người khác biết cái đầu của con nghĩ gì bên trong. Đồng thời con kiếm một chút quà gì đó và tập tặng quà cho bạn.Khi hồi còn nhỏ mà con tập tặng quà, tập cho bạn cái này, cái kia hay con tập cho em cái này, cho người kia cái kia… Tóm lại khi con tập cho nhiều thì khi lớn lên con sẽ có nhiều. Tức là cho nhiều thì sẽ có nhiều. Do đó hồi nhỏ mình tập cho thì lớn lên đương nhiên mình sẽ có. Đây là điều rất hay. Khi con lớn thì con sẽ biết và khi con tập thì con sẽ biết.Khi con tập cho ai đó thì con sẽ thấy rằng mình rất vui. Bạn bè quý con, thương con, thích chơi với con và tin tưởng con thì con sẽ thấy rằng rất vui.

135 - Bị kẹt trong giai đoạn sử dụng phương pháp


"Trong công việc hàng ngày, khi chúng ta giải quyết vấn đề, phải luôn luôn xác định rõ, biết thật rõ mục đích và động cơ. Về bí quyết sử dụng ý căn hay sử dụng bộ óc của chúng ta thì hãy căn cứ vào mục đích và động cơ chứ đừng căn cứ vào phương pháp. Giữa mục đích và động cơ là một loạt các biện pháp mà chúng ta thường bị kẹt vào. Chúng ta thường suy tư, do dự, đắn đo, tính toán lợi hại là ở chỗ biện pháp, hay dừng ở chỗ biện pháp, cứ băn khoăn không biết là biện pháp này đúng hay sai, hay hay dở, v.v.


Do đó, quý vị chỉ nên chú ý đến hai đầu mối chính thôi. Đó là mục đích và động cơ. 

Ví dụ, một người vợ có một ông chồng lười biếng. Người vợ này muốn dùng cách nào đó với mục đích để ông chồng không lười biếng nữa. Dĩ nhiên, với một ông chồng thì bà vợ có nhiều mục đích lắm, trong đó chính là mục đích là làm sao cho chồng mình siêng năng. Còn động cơ là gì, là lý do thúc đẩy người ta làm điều gì đó. Ở đây, động cơ thúc đẩy người vợ hành động là bởi vì ông ấy là chồng, là cha của mấy đứa con mình. 

Cho nên, động cơ của người vợ là cố gắng làm sao để chồng mình siêng năng, để gia đình hạnh phúc, chồng vợ hạnh phúc, con cái hạnh phúc, để cuộc sống gia đình đầy đủ.  
Sau khi quý vị xác định được mục đích và động cơ rồi, đoạn giữa là các phương tiện để sử dụng, thì quý vị có thể dùng bất cứ phương tiện gì. Quý vị có thể nói Phật giáo, có thể quý vị nói Thiên chúa giáo, có thể quý vị sử dụng chuyện thần thoại, chuyện thiền, ca dao tục ngữ hay bất kể chuyện gì… 

Nhưng thông thường khi bắt đầu sử dụng phương pháp thì chúng ta bị kẹt. Ví dụ, quý vị học thiền là quý vị phải nói về thiền, học giáo lý là phải nói về giáo lý… Mình cứ bị kẹt vào đó và chấp rằng mình là cái đó, chẳng hạn như mình giỏi thiền lắm, giỏi giáo lý lắm, rằng người này không biết Mật Tông. Hoặc mình cho rằng Mật Tông hay lắm, mình phải dùng pháp Mật Tông niệm chú để người này làm siêng. Hoặc là mình sử dụng lý lẽ của Mật Tông, cho rằng mình thông Tam Tạng kinh điển, cho rằng Mật Tông dạy thế này là làm siêng, ông Lão Tử dạy thế này là làm siêng, hay Phật dạy thế này, Chúa dạy thế này là làm siêng… Tức là anh học cái gì thì anh cho rằng anh nói cái đó đúng, buộc người kia phải chấp nhận phương pháp của anh, rằng anh là người có học, có thành tích, có trải nghiệm. Anh dùng phương pháp và nói ra có vẻ đạo đức và cao siêu lắm, rất đạo đức, rất cao siêu.

Quý vị nhớ tất cả những gì tôi trao đổi với quý vị là để quý vị mở trí chủ, đừng kẹt ở cái chỗ là tôi nói như vậy là đúng hay sai, hay sao tôi nói mà không đề cao đạo đức. Mục đích mà tôi nói cho quý vị là để quý vị mở trí chủ, chứ không phải mục đích của tôi nói là để quý vị thấy tôi là người quá có đạo đức. Tôi nói gì kệ tôi, miễn cái đầu quý vị mở được trí chủ, mở được bản lĩnh ra. 

Thường  bị mắc kẹt ở phương tiện

Nếu bây giờ quý vị học được cái gì thì nói cái đó rồi lại chấp vào phương pháp, rằng mình phải tỏ ra là người có đạo đức, tỏ ra mình là người có học về thiền, về giáo lý Tịnh Độ, hay là người có học thức, biết về triết học, hay mình là một hiền giả Minh Triết v.v. thì sẽ bị kẹt ngay chỗ đó, không đạt được hiệu quả, không đạt được mục đích. Khi ấy, quý vị muốn chồng mình tốt mà không biết làm sao, muốn vợ mình tốt cũng không biết làm sao. Đó là bởi vì mình bị kẹt ngay khúc giữa. Động cơ muốn chồng mình tốt, gia đình hạnh phúc là được rồi. Chồng mình uống rượu, mình muốn làm cho ông ấy bớt uống rượu thì mục đích quá rõ ràng rồi. Nhưng do không có trí chủ, không thông minh, không minh mẫn, nên mình bị dính kẹt vào đoạn giữa. Mình cứ so đo tính toán ở đoạn giữa. 

Ví dụ, mình đâu có nhất thiết phải nói về Thích Ca, Giê-Su, Lão Tử hay Khổng Tử. Mình cứ đem chuyện tầm phào ngoài đường ra mà nói, nói sao cũng được, miễn người ta làm siêng là được thôi. Mục đích của anh là muốn cho ông chồng làm siêng, chứ không phải là giảng đạo. Anh muốn giảng đạo hay anh muốn chồng mình làm siêng. Phải xác định mục đích của mình cho thật rõ. Anh muốn cái gì? Tại sao anh muốn cái đó? Anh phải trả lời cho thật rõ hai điều này. 

Cũng như bây giờ tôi giúp quý vị là tôi muốn cái gì? Tôi phải xác định mục đích tôi muốn cái gì chứ. Mục đích của tôi là muốn quý vị không bao giờ ngu nữa, không bao giờ bị lầm lẫn, mờ ảo nữa, đầu óc phải rõ ràng, minh bạch. Quý vị phải là người phát trí chủ mạnh nhất. Tôi muốn quý vị trở thành ông chủ lớn. Đó là cái tôi muốn.

Tại sao tôi làm như thế? Động cơ là vì lòng trắc ẩn thôi, tôi thấy đáng lẽ tất cả các anh phải trở thành ông chủ lớn, trong khi các anh lại không trở thành ông chủ lớn, mà cứ làm đầy tớ hoài; tôi thấy đáng lẽ các anh không khổ, đáng lẽ các anh không phải cực, đáng lẽ các anh không làm nô lệ mà tại sao các anh lại trở thành kẻ nô lệ để phải khổ.
 
Nhưng vấn đề là ở chỗ, anh không thấy anh khổ mà lại thấy anh rất hay. Song cái hay của anh thì lại không giải quyết được chuyện gì cho cuộc đời anh, cũng không giải quyết được chuyện gì cho vợ con anh, mà anh cứ nói là anh hay hoài. “Tôi hay lắm. Chỉ tại vợ con tôi không nghe lời tôi thôi, dòng họ tôi không nghe lời tôi thôi. Nếu nghe lời tôi thì tất cả đều hay lắm!”. Anh không thể nói thế được. Nếu anh hay thì tự nó phải có hiệu quả cho những người chung quanh anh. Anh không thể nói là anh hay lắm mà cái hay của anh người ta không hưởng được.

Biết rõ mục đích và động cơ

Mình làm bất cứ công việc gì thì mình cũng phải biết rất rõ mục đích của công việc mình làm, và động cơ nào xui mình làm chuyện đó. Đó là hai chuyện mà anh phải biết.
Chồng anh làm biếng, mục đích của anh là muốn chồng hết làm biếng. Vậy thì anh có thể làm tất cả mọi biện pháp, đâu cần phải đem đạo ra giảng, đâu cần phải đem giáo lý ra giảng, đâu cần phải đem chuyện cao siêu ra giảng. Nhiều khi anh chỉ cần dẫn người đó ra làm một ly rượu hay ly cà phê thôi, hay chỉ cần dẫn xuống sông tắm hoặc ra bờ ruộng bắt cá chơi vậy thôi. “Anh ơi, hôm nay em đi bắt cua về làm bữa canh cua. Anh phụ em chút được không? Bắt cua vui lắm.” Ông chồng nói: “Không được bà ơi. Bắt cua tôi sợ đỉa cắn. Nếu bà ưng đi câu cá thì tôi đi với bà”. Vậy thì ok, đi câu cá. 

Mục tiêu là anh làm cho chồng anh thay đổi từ lười biếng sang làm siêng. Phải đi từng bước, từng bước. Anh lại bảo: “Ông này sát sanh. Mình học Phật là đừng sát sanh. Bây giờ ổng lại rủ mình đi câu cá. Ông này ác thiệt.”. Mục đích của anh là muốn gì? Anh muốn giảng đạo hay anh muốn chồng anh làm siêng. Anh không thể lẫn lộn được. Đó là cách sử dụng đầu óc. 

Tôi nói như vậy quá rõ ràng. Nếu vợ hay chồng anh say mê chuyện đạo lý thì dù anh có dốt chuyện đạo lý cũng phải ráng đi học để về mà nói. Nhưng giờ chồng anh không say mê đạo lý mà lại thích chuyện câu cá và có thể thay đổi liền. Anh dẫn chồng anh đi câu cá là chồng anh đi, anh dẫn chồng anh đi bắn chim là chồng anh đi. Anh cứ dẫn từng bước, từng bước thì chồng anh sẽ làm siêng luôn. Không hẳn là người ta làm biếng, mà đó là chưa đúng chuyện người ta thích thôi. Chứ nếu đúng chuyện người ta thích thì người ta hết làm biếng ngay. Phải tìm chuyện gì đó mà người ta thích mà rủ làm thì người ta sẽ hết làm biếng. Nhưng vì khi sử dụng phương pháp, anh bị kẹt trong cái đầu. Mình là người của Chúa, phương pháp này không phải của Chúa. Mình là người Phật tử mà phương pháp này không phải của Phật. Vậy anh là Phật tử hồi nào? Con người thật của anh đâu phải ở chỗ là Phật Tử hay không là Phật tử, đâu phải ở chỗ là con của Chúa hay không phải là con của Chúa. Anh mới đi nghe giảng đạo, mới vô đạo, rồi anh trở thành Phật tử thôi. Chứ trước khi là Phật tử, anh có phải là Phật tử đâu. Bây giờ anh gắn Phật tử vô, phải nghe lời Phật. Mà Phật thì không thể xuống giải quyết cho chồng anh được. Chỉ có anh giải quyết được thôi.
 
Do đó, đa số chúng ta bị kẹt trong giai đoạn sử dụng phương pháp, bị dính hết quan niệm này đến quan niệm kia đến quan niệm nọ, cuối cùng là trật lất hết.

Anh hướng dẫn vợ anh mà anh cứ chấp rằng mình là đúng thì làm sao thành công được. “Tôi nói chuyện đạo lý mà bà này không chịu nghe. Bà này ngu ghê. Bà vợ tôi ngu ghê, đầu óc cứng ngắc, không chịu nghe chuyện đạo lý.”. Bà vợ anh ngu hay anh ngu? Hoặc: “Ông chồng tôi cứ uống rượu tối ngày, ổng mê lắm, ông làm biếng lắm. Tôi đem chuyện đạo lý về nói chuyện với ổng mà ổng không nghe. Ông này thật cứng đầu, u mê ám chướng.”. Chồng bà ngu hay bà ngu? Cái gì làm cho chồng bà thay đổi được, cái gì mà làm cho chồng bà chấp nhận thay đổi được thì cái đó mới chính là đạo lý, và đạo lý đó là đạo lý của bà. Phải nhớ như vậy. 

Cho nên, anh phải lấy đạo lý của anh chứ đừng lấy đạo lý của ông Phật, đừng lấy đạo lý của ông Chúa, đừng lấy đạo lý của bất cứ ai, của Thiền Tông, Tịnh Độ Tông nào hết. Hãy lấy đạo lý của anh, sáng tạo ra đạo lý của anh để giải quyết."

Trích Master Duy Tuệ - Đừng Kẹt Trong Các Phương Tiện Cứu Người – 01.5.2011

Góp phần nâng giá trị bên trong cho dân tộc mình


Thầy rất hoan nghênh và tin rằng rồi đây các hiền giả sẽ cùng nhiều hiền giả không xuất hiện khác sẽ thực hiện điều này để góp phần nâng giá trị bên trong cho dân tộc mình.
DT

Hoa Kỳ, 21 tháng 2 năm 2012

Tạo ra sự thay đổi mạnh mẽ từ những cú sốc


(…) Ông nhắc các con hai việc, thứ nhất là làm sao để bớt sợ, giảm sợ và không sợ nhưng mà nghe lời bố mẹ theo kiểu không sợ sệt, run sợ hoặc là buồn phiền khi bố mẹ đánh nhau, chửi nhau hay khi bố mẹ li dị nhau. Trong trường hợp bố mẹ không ở được với nhau mà li dị thì cũng không sao cả. Bởi vì mấy con phải biết rằng nếu bố mẹ sống với nhau mà tối ngày đánh nhau, chửi nhau hoài thì nó làm cho đầu óc mấy con rất là nguy hiểm. Trong trường hợp bố mẹ li dị, mấy con cảm thấy thiếu vắng một phần nào đó, không giống như mấy con khác hay bạn bè của mình nhưng lại không nguy hiểm cho cái đầu của mình.