"Khai mở nhận thức sâu thẳm và duy trì cảm xúc tình người thiêng liêng"

....

.

.
.

ABA Quotes

012 - Vẻ Đẹp Cách Sống Trung Đạo

"Tôi đến thành phố Madison đúng vào mùa thu
Và ở đó cũng đã hai mùa thu.

Ở đây,
Mùa thu California không đẹp như ở đó,

Tôi nhớ đến một tín đồ Phật Giáo,
Tên tâm linh là Phúc Tuệ,
Định cư tại Madison một phần tư thế kỷ.
Tôi có dịp quan sát Phúc Tuệ hơn một năm.
Người con Phật ấy năm nay độ chừng tuổi sáu mươi,
Có hai người con trai đã lớn.
Một người là bác sĩ, nguời kia là nhân viên một công ty.
Hai vợ chồng và hai con luôn bên nhau từ ở quê nhà.
Từ tinh thần, tình cảm gia đình và vật chất,
Họ như vẹn toàn,
Đủ ăn, đủ ở, đủ thương yêu,
Đủ sự giúp đỡ kẻ cần giúp đỡ,
Và thường an tâm.
Thật là hiếm thấy.
Tôi có thể khẳng định điều nầy:
Tất cả những bậc Đại Giác Ngộ, Đại Trí Tuệ,
Trước khi từ bỏ xác thân,
Đều ca ngợi rằng,
Hạnh phúc chân thật,
Hay sự nghiệp chân thật,
Hay thành tựu chân thật và cao đẹp của mỗi cá nhân
Chính là sự bình yên của tâm hồn.

Người con, người học trò chân chính của Phật, Phúc Tuệ
Đến lúc nầy đã giữ được điều ấy,
Và đang xây dựng một Quốc Độ Phật cho cuối đời mình.

Tôi quan sát và nhận ra rằng,
Người ấy đã sống đúng con đường Trung Đạo,
Con đường mà Phật Thích Ca khám phá rồi thành Đạo.

Con người ấy sống hiền lành nhưng trí tuệ,
Biết dùng trí tuệ Trung Đạo để điều hòa cuộc sống
Trong gia đình, nơi làm việc và bằng hữu.
Giải quyết mọi việc trong giao tiếp,
Rất ôn hòa và bình đẳng,
Nhưng cũng rất giữ nguyên tắc minh bạch trong việc làm.

Sống thực sự biết đủ,
Biết vừa lòng với những gì trong tầm tay,
Không tham tưởng trong suy nghĩ và hoạch định theo tham vọng;
Thường phát sinh trí tuệ từ thực tại cuộc sống.

Chuẩn bị cuộc sống thật giản đơn cho thời kỳ hưu trí;
Không luyến tiếc, ân hận,
Ray rức, oán hờn hay thành kiến gì với quá khứ;
Không có gì để sám hối hay cầu xin;
Thật sự sống trọn vẹn với những gì đang có.

Về phước thiện,
Phúc Tuệ là người con của Phật ưa thích giúp người;
Đã gần hai mươi năm thường xuyên cho học bổng các học sinh nghèo nơi quê nhà;
Làm được việc gì để giúp người dù là rất nhỏ hay khó khăn,
Cũng toàn tâm, toàn trí mà làm.

Người Phật Tử ấy rất sâu sắc và tế nhị với chung quanh mình;
Lắng nghe và lắng nhìn những điều bất ổn của người,
Để chia sẻ niềm vui cho họ, dù là nhỏ nhất.

Khi tôi quan sát cung cách cư xử của Phúc Tuệ
Với nột người đồng đạo cô đơn và già nua.
Người đồng đạo ấy,
Tuổi gần tám mươi,
Sống cảnh gà trống nuôi con
Từ khi đứa con trai lên hai tuổi,
Mà nay cháu ấy đã sắp học xong hai bằng cao học.

Người bạn già đồng đạo ấy,
Một hôm đang dạy tôi lái xe và nói rằng :

-“Thưa Thầy, Phúc Tuệ làm việc đâu ra đó,
Không biết lớn tiếng với ai,
Rất nguyên tắc trong công việc,
Và vừa nguyên tắc vừa tình cảm trong cư xử.
Trong hơn hai mươi năm qua,
Tôi tự coi anh ấy như là một Bồ Tát,
Đôi khi tôi tự coi anh ấy,
Như là một tu sĩ đạo cao đức trọng
Vượt lên trên cách tu hình thức;
Tôi thật sự kính trọng.”

Không phải chỉ có người bạn già đồng đạo nầy nói vậy.
Một số người Việt và Mỹ trong thành phố ấy mà tôi quen,
Họ cũng chia sẻ những nhận xét tương tư như vậy.

Đến đây làm tôi nhớ lại,
Những lần thăm viếng Vị Vua Sãi Thái Lan và Lào,
Khi trao đổi về cách truyền giáo,
Các Ngài cũng nói rằng:

“Cách truyền những lời dạy của Đức Phật tốt nhất
Là cách sống trung đạo của người tu sĩ Phật Giáo
Gây ảnh hưởng tốt cho những người chung quanh.”

Có lẽ,
Cách sống Trung Đạo tự nhiên như Đạo Hữu Phúc Tuệ,
Người đã được hầu hết trong những mối quan hệ,
Từ gia đình, bà con, bạn hữu và nơi làm việc vừa mến vừa trọng
Là một người truyền thông điệp Trung Đạo của Đức Phật thật sống động;
Thật hiệu quả, mà những ai đã từng cùng với không thể quên được.

Tôi muốn giới thiệu tấm gương nầy,
Đến những đệ tử gần xa thấy rằng,
Trung Đạo là con đường có thật,
Con đường của người ngộ đạo.

Và qua đây,
Thầy nhắc nhở các đệ tử rằng,
Không phải người ngộ đạo là người xuất gia tu hành từ nhỏ,
Không phải là người biết thực hành các khóa lễ trước bàn thờ,
Không phải là người có chiếc áo của “người tu”.
Đừng bị hai chữ “người tu”
Dẫn dắt mình vào cõi viển vông trái luật hai mặt của hành tinh nầy
Đừng nghĩ rằng ai đó có nhiều người đến lễ lạy mà cho rằng ngộ đạo.
Đừng lấy sự tạm thành tựu về vật chất mà cho rằng người ấy ngộ đạo.

Người ngộ đạo sống giản đơn, không hình thức cầu kỳ;
Người từ chối sự trọng vọng hay tôn vinh của người đời đối với họ;
Người không có tâm phân biệt cao thấp trọng khinh;
Người không tự cho mình là phước đức cao dày;
Người thản nhiên sống đúng luật hai mặt của thế giới nầy;
Người không màn đến danh vọng;
Người thoát ly khỏi mọi chỗ dựa, kể cả Thánh Hiền;
Người sống cùng trời đất là một;
Người có trái tim nhạy cảm với nổi đau của con người, động vật và cây cỏ;
Người luôn giữ sự bình an cho tâm hồn.

Người ngộ đạo hiểu rằng,
Toàn bộ sự sống tồn tại của hành tinh nầy
Là sự tồn tại cùng một lúc hai mặt đối nghịch.
Không ai chối bỏ được.
Chỉ khác nhau cách thể hiện mà thôi:
Một sự thể hiện bình thường tự nhiên theo luật tự nhiên;
Và mặc khác là,
Sự thể hiện gượng gạo méo mó và bệnh hoạn.

Chính sự tưởng tượng quá đáng của đa số tín đồ,
Đã đẩy nhiều tu sĩ vào đường khó xử.
Các Đệ Tử hãy bản lãnh mà sống tự nhiên;
Sự ngộ đạo là thuộc về cõi tâm huyền diệu;
Không thuộc về hình thức.
Hoa sen thanh cao khoe sắc trong bùn,
Đó là ý nghĩa thực sự của hình ảnh giải thoát."
- Master Duy Tuệ -

011 - Cõi Thiêng Liêng Và Chiếc Chìa Khóa

"Các đệ tử học đạo cần lưu ý,
Thầy nhắc lại vài điều quan trọng.

Đức Phật Thích Ca thương xót chúng sanh
Sống trong vô minh đau khổ tinh thần.
Ngài dùng nhiều hình ảnh, biểu tượng, và ngôn ngữ
Để thuyết giảng điều không thể thuyết được,
Nhằm trợ duyên cho con người nhận ra điều không thể nhận được.

Điều ấy là thực tại thiêng liêng rất linh thiêng,
Giải toả toàn bộ khổ đau về tinh thần cho con người.
Thực tại ấy là kho báu vô giá xài muôn kiếp vẫn còn nguyên vẹn,
Thực tại ấy không có trong bất cứ kinh điển nào!

Thực tại ấy không có tên gọi
Do vậy muốn mượn tạm từ gì để gọi cũng được
Miễn là tâm ta tan biến vào trong ấy
Mà không dính dáng gì đến chữ ta dùng.

Khi đọc vài quyển kinh thuộc bất cứ truyền thống nào
Nguyên Thuỷ, Đại Thừa, hay của Phật Giáo Mật Tông.
Các vị không cần phải đọc nhiều
Cốt yếu là phải nắm được chiếc chìa khoá bí mật trong ấy.
Tất cả các Kinh chỉ có một chìa khoá mà thôi
Không phải mỗi kinh mỗi chìa khoá.

Chiếc chìa khoá ấy không phải dùng để vào “tánh không”
Cũng không phải dùng để vào “Đạo”.
Sau này khi tâm đồng với cõi linh thiêng ấy
Chiếc chìa khoá ấy sẽ giúp quý vị hoàn thành trọn vẹn sứ mệnh thiêng liêng của mình.

Đức Phật Thích Ca đã tìm ra chiếc chìa khoá ấy
Ngài đã dùng trọn đời để cứu chúng sanh.
Khi nào tâm các bạn là một với cõi thiêng liêng ấy
Mới dùng được chiếc chìa khoá công đức của Chư Phật."

- Master Duy Tuệ -

010 - Cho Hiền Giả Minh Triết - Đến Trường Là Để Học

Quý Hiền Giả Minh Triết Đến Với Tôi và Đến Với Nhau Để Làm Gì?
Có phải để nói và bàn những chuyện phàm tục đời thường, hơn thua phải trái?

Tôi rất mong chuyện này sớm chấm dứt ngay trong đầu óc của mỗi người,
Đến với nhau chỉ một mục đích duy nhất là học phát triển trí thấy và phát triển yêu thương
Ngoài ra không bàn luận chuyện khác làm gì cho thêm phiền não và vô bổ.

Trường học không chờ ai
Mọi học trò phải chạy theo chương trình của nhà trường
Không có học trò cũ hay mới
Chỉ có ai là người đã tốt nghiệp và thuộc hạng nào
Và ai chưa tốt nghiệp cần học lại.

Quý Hiền Giả Minh Triết đến trong gia đình Minh Triết để làm gì?
Tôi đã nói nhiều rồi
Trong gia đình Minh Triết không có cách cư xử kẻ trên người dưới
Không có kẻ nhiều hay ít công đức bên ngoài
Mà coi trọng tấm lòng công đức bên trong.

Đến với nhau để yêu thương và đùm bọc cho nhau trong cõi đời phức tạp lạnh lùng!

Nếu ai không đáp ứng đòi hỏi tinh hoa này
Xin hãy tự nhiên bước ra khỏi thiền môn này.

Trong Trường Thiền này không bàn những nội dung không thuộc chủ trương của Trường
Đây được coi như là quy định của Trường
Các Hiền giả nhớ cho và thi hành nghiêm ngặt.

Các Hiền Giả không nên dẫn người phàm tục vào tham gia các sinh hoạt của Trường
và từ nay xin nhớ lấy điều này!

Tôi cầu nguyện Đại Gia Đình Minh Triết
Một Trường Thiền thánh thiện và thực dụng
Ngày càng đẹp hơn.
- Master Duy Tuệ -

009 - Cảnh Giác Kho Kinh Nghiệm Tri Thức

Khi con nghe ta dạy

Con đừng nghe bằng kinh nghiệm tri thức của con

Con hãy chuyển ý thức về một nẻo tâm trong vắt

Để tiếp nhận lời dạy của ta

Và từ chốn tâm trong lành này

Con dùng lời dạy ta để soi xét lại kho kinh nghiệm tri thức của con

Con sẽ hiểu tính chất tạm bợ của nó

Con đừng để nó hành hạ con

Hãy để nó đó và canh chừng nó

Khi nào cần sử dụng loại tri thức nào trong kho tàng kinh nghiệm ấy

Thì con chọn lựa ra mà dùng

Dùng xong thì vứt nó đi đừng thương tiếc

Con thường xuyên cảnh giác với kho kinh nghiệm kiến thức

Lợi cho con thì ít mà hại nhiều

Con hãy quán tưởng rằng tâm con như một tấm phim vạn năngchứa vô lượng hình ảnh của thế gian mà con ghi lại

Con hãy quán tưởng rằng những hình ảnh phim tâm đã ghikhông mất đi nhưng không choán chỗ

Lúc ấy phim tâm con bằng hư không rộng lớn

Ngược lại,
Nếu con để cho một hình ảnh mà phim tập đã chụp

Nó hành hạ con thì tâm con cũng chỉ bằng chính nó.

Nó đã choáng hết phim tâm con rồi

Giờ đây nó thành quỷ dữ sai khiến đời con

Xác của con mà hồn là nó!

Uổng bao nhiêu công đức mới được thân người

Mà tâm hồn nhỏ bé và thuộc về loài quỷ ma!
- Master Duy Tuệ -

008 - Có Hai Sự Hiểu Biết

Đạo hữu Minh Tuệ ở Na-Uy hỏi qua điện thoại rằng:
“Thưa thầy! Con có người bạn gái ở Việt Nam sắp đi lấy chồng.
Chúng con phải chia tay nhau trong thương nhớ và khổ đau.
Xin thầy cho con hiểu cách vượt qua khổ đau.
Con là một phật tử tin Phật, tin Thầy,
Thầy sẽ từ bi dạy bảo chánh pháp cho con.
Nhưng con xin sám hối Thầy!
Những lời Thầy sắp dạy,
Có thống nhất trong các Tông phái Phật giáo không?
Hoặc những lời Thầy dạy thuộc tinh thần của Tông Phái Phật giáo nào?
A-Di-Đà-Phật”.

Này Phật tử!
Các Tông phái Phật giáo hợp lại như một vườn hoa
Hướng về cuộc đời và lý tưởng của đức Phật Thích-Ca Mâu-Ni.
Chúng ta không thể phân định rằng,
Hoa này nhất hoa kia nhì,
Hoa này đắt, hoa kia rẻ như người đời quy ước giá.
Tất cả những con người hợp thành vườn hoa đó,
Đều hướng về trí tuệ của đức Phật:

Trí tuệ giải thoát và tâm vô nhiễm.
Đây như là thứ vũ khí chắc bền như kim cương để chặt đứt mọi đau khổ của tâm.

Tông Phái nào cũng chỉ có một mục tiêu ấy mà thôi
Nhưng tuỳ theo khuynh hướng tu mà biến hiện thành vườn hoa đẹp.

Tâm vô nhiễm có nghĩa là đừng để các thứ tri thức và cảm xúc ảnh hưởng đến bản chất trong sáng sẵn của tâm.

Còn trí tuệ giải thoát là sự hiểu biết tính chất thực của sự vật hay hiện tượng.
Bây giờ Thầy sẽ đi vào cụ thể, lấy sự việc của con làm ví dụ.

Ở tuổi thanh niên, con có bạn gái là chuyện bình thường.
Con phải biết tách mình ra khỏi chuyện tình để quan sát chính nó.

Con sẽ thấy cần có hai sự hiểu biết:
- Con phải có tri thức hay sự hiểu biết về tình yêu.
Trong tri thức ấy bao gồm cả nghệ thuật.
Cụ thể như,
Phải biết cách tìm hiểu người yêu,
Biết cách làm cho người yêu cảm thấy tự hào khi yêu con.
Biết cách yêu với tính chất văn hoá dân tộc và văn minh nhân loại.
Con không thể đánh mất dân tộc tính trong tình yêu.
Vì như vậy con sẽ không hạnh phúc,
Hoặc sẽ đau khổ về sau.
Con phải biết cách nâng tình yêu lên vị trí thanh cao của tinh thần.
Con phải biết giới hạn các tham muốn, nghĩa là không được thoả mãn các ham muốn.
Có như vậy con mới nhận ra vẻ đẹp của tình yêu.
Đó chỉ là một phần nhỏ tri thức hay sự hiểu biết trong tình yêu.
Ngoài ra,
Con cần phải có loại tri thức thứ hai.
Đó là tri thức giải thoát trong tình yêu hay sự hiểu biết bản chất thật của tình yêu.
Con dùng phương pháp thiền quán về tình yêu của con với người bạn gái,
Và tình yêu của người bạn gái dành cho con.
Hai tình cảm ấy nhập một lại tạm gọi là “tình yêu của chúng con”.
Tình yêu này thầy tạm đặt tên là Y.

Bây giờ con cần khảo sát về Y.
Y từ đâu đến?
Đến từ lúc nào?
Y sẽ về đâu?
Lúc đầu không có,
Bây giờ có đến, tất phải có đi.

Con cố gắng nhận biết được rằng,
Y không từ đâu đến
Và Y cũng sẽ chẵng có chỗ để đi.

Con hình dung hai cục đá cọ nhau tạo ra lửa.
Lửa trong cục đá A hay cục đá B, hay trong cả hai cục?
Nếu nói nó là như vậy, sao hai cục đa không tự bốc lửa?
Khi bốc lửa rồi, sau đó lửa biến mất.
Vậy lửa đi đâu?

Con thấy rõ rằng khi hai hòn đá có đủ duyên cọ xát lẫn nhau, lửa xuất hiện.
Khi một số điều kiện không còn hội đủ, lửa không xuất hiện.
Lửa không từ đâu đến, và cũng chẵng đi về đâu.
Đủ điều kiện, nó xuất hiện.
Thiếu điều kiện, nó không xuất hiện, chỉ vậy thôi.

Hiểu như vậy tạm gọi là hiểu bản chất của sự xuất hiện của lửa.
Y ở trên, con cũng hiểu như vậy.

Khi con có sự hiểu biết thứ hai này,
Nó sẽ giúp con không quá tin tưởng và quá vui sướng khi người yêu đến,
Cũng không quá đau khổ khi người yêu đi.
Nghĩa là, không quá tin vui khi Y xuất hiện,
Và cũng không quá đau buồn khi Y biến mất.

Thầy tạm tóm tắt như vầy:
Bất cứ việc gì,
Con cũng cần có hai sự hiểu biết hay hai tri thức:
Tri thức nhập thế hay nhập cuộc
Và tri thức xuất thế hay tri thức tự tại, tri thức giải thoát ngay trong sự việc đang nhập cuộc.
Ví dụ tri thức về ăn uống và tri thức thoát khỏi sự thèm khát về ăn uống.
Tri thức về cách sống trong gia đình và tri thức tự do khỏi sự ràng buộc của gia đình.
Tri thức chồng vợ và tri thức thoát khỏi sự ràng buộc của chồng vợ.
Tri thức về nghề nghiệp và tri tự do khỏi mọi ràng buộc của nghề nghiệp.
Tri thức về nổi danh và tri thức giải thoát ra khỏi sự ràng buộc của danh tiếng.
Tri thức về kinh tế tài chính và tri thức giải thoát ra khỏi sự nô lệ với tiền bạc.
Tri thức về các loại thành tựu và tri thức về sự giải phóng ra khỏi mọi ràng buộc của sự thành tựu.
Vân vân và vân vân.

Khi con có hai thứ tri thức ấy trên cùng một vấn đề.
Con sẽ ứng xử như vầy:
Về mặt bên ngoài,
Con tỏ ra rất am tường và thực hành xuất sắc hiểu biết chuyên môn của mình đối với sự việc mà con đang nhập vai.
Nhưng về bên trong tâm hồn,
Con thấy không có gì trên đời này cần tham luyến.
Hãy thanh thản trước mọi thứ mà người đời tôn vinh,
từ tiền, tình, danh lợi và ngay cả danh tiếng là thánh nhân.

Chúc con thường thành tựu hai thứ tri thức trên mọi phương diện của cuộc đời để lợi lạc cho con và có ích cho đời!
- Master Duy Tuệ -

002 - Tiếng Nổ Của Tình Thương

"Thời gian còn lại ở đời này, giữa người và người, chỉ còn một cung cách cư xử duy nhất, đó là bất kể người khác đối với mình như thế nào thì mình chỉ có một thứ phương tiện duy nhất để làm là, thương yêu người đó.

Tình yêu thương không thể tách rời ngũ uẩn. Nếu đi vào sự sâu thẳm hơn nữa thì ngũ uẩn chính là hiện tướng màu nhiệm của một thế giới vô tướng. Ngũ uẩn gồm thân xác, tứ đại, có ý nghĩ, có tình cảm, cảm xúc… Tóm lại tinh thần cộng với cơ thể tạo thành ngũ uẩn. Vậy thì, bên dưới tinh thần đó là một đời sống tinh thần khác được gọi là, đời sống sâu thẳm tận cùng.

Đời sống sâu thẳm tận cùng ấy không phải hiện hữu vô điều kiện. Nó thực sự hiện hữu có điều kiện. Khi đã hiện hữu thì nó theo sát với hình tướng, tồn tại cho đến hơi thở cuối cùng. Nó luôn luôn ổn định, luôn luôn sáng suốt. Nó như một linh hồn tuyệt hảo trong suốt, bền vững và không hề thay đổi từ khi nó hiện hữu cho đến khi hơi thở chấm dứt.

Chỉ có nơi sâu thẳm ấy, mới hy vọng suối nguồn của tình yêu vỡ tung ra. Suối nguồn của tình yêu chân chính cũng là một sự xuất hiện kì lạ trong đời sống tâm linh sâu thẳm cộng với phối hợp của ngũ uẩn. Lúc ấy, mới mong phát triển được tình yêu to lớn. Khi phát triển được được tình yêu to lớn thì mọi trí tuệ sẽ xuất hiện, mọi bản lĩnh sẽ đi theo. Niềm hạnh phúc bất tận sẽ đến từ nhiều nguồn khác nhau. Không sao kể siết cơ man nguồn gốc dẫn đến sự phúc lạc mà hoàn toàn không phụ thuộc vào điều kiện vật chất."

001 - Người Vợ - Người Chồng



"Người vợ là cả một thế giới huyền bí,
người chồng phải có sự lưu tâm kích hoạt thế giới huyền bí này để chính mình thưởng thức sự huyền bí đó.

Đứng trước người vợ hãy bỏ tất cả những định nghĩa, tiêu chuẩn riêng về chính mình. Đứng trước người vợ ...như đứng trước một đấng sáng tạo. Không thể bắt đấng sáng tạo này thừa nhận những tiêu chuẩn riêng của mình.

Người chồng phải biến mất trong đấng sáng tạo ấy thì sẽ hưởng được thứ niềm vui kỳ lạ. Thứ niềm vui không thể chứng minh, không cho ai thấy cũng không chia sẻ được với một ai.