ABA Quotes
132 - Một số đặc điểm để nhận biết kết quả thực hành
147 - Vì sao khuyến tu
Các pháp tu mà Phật dạy không nhằm giúp chúng ta thành Tiên, thành Phật hay thành Thánh gì cả. Tuy đây đó trong kinh có đề cập đến điều này nhưng thật ra chỉ cốt để khuyến tu.
Con người vốn dĩ tham lam, hễ không tham tiền, không tham tình thì cũng ham thành Thánh, mà tham tiền tham tình thì khổ nên tạm thời Phật chuyển hướng cho tham thành Thánh. Đến khi vào được con đường này rồi sẽ tiếp tục uốn nắn thêm theo hướng không để cho cả Niết Bàn lẫn thiên đàng ràng buộc. Nhưng ngay từ đầu nếu không khuyến dụ chúng sinh sẽ không nghe, tiền tài danh vọng họ đã có đủ rồi nên bắt đầu tìm kiếm chuyện khác, do đó phải mở ra một con đường mới là con đường Thánh. Việc nổi tiếng về tiền bạc hay địa vị trong đời thường thì nhiều người đã đạt và không còn hấp dẫn nữa một khi đã đạt được. Bây giờ họ cần nổi tiếng về con đường Thánh. Một khi đắc được quả Thánh sẽ lừng danh thiên hạ khắp năm châu bốn bể và truyền nhiều đời nhiều kiếp. Ham muốn là dục nên phải bắt đầu từ dục để thăng hoa, không thể bỏ qua đoạn đường này.
Phải từ lòng ham muốn mà dẫn dắt ra khỏi mọi ràng buộc từ địa ngục đến Niết Bàn. Đó chính là khuyến tu. Nhưng một khi đã vào được con đường học Đạo, học Phật rồi, chư vị mới giáo dục dần dần để cho mọi người thấy rõ mục tiêu cuối cùng của việc tu tập là để cho tâm được bình yên, tâm thực sự là ánh sáng.
Tâm bình yên sẽ phát sinh trí tuệ, phát sinh tình thương. Đó là mục đích cao nhất của việc tu học chứ không phải để trở thành bậc gì hết. Rồi từ lòng từ bi và trí tuệ siêu việt ấy, người giác ngộ tự tại ra vô địa ngục hay Niết Bàn khi nhân duyên đến hay khi có nhu cầu giúp đỡ.
070 - Người đệ tử là gì?
Là người học và áp dụng những điều mình học nơi Thầy.
2.Trong tôn giáo (theo nghĩa chân chính) quan hệ giữa Thầy và đệ tử
Có tính đặc biệt hơn tất cả các lãnh vực khác.
Đệ tử là hiện thân của Thầy trong vai học trò,
Thầy là hình bóng của tâm Phật nơi Đệ tử.
3.Thầy là mẹ, Đệ tử là con
Con đau buồn tự nhiên Mẹ biết
Khi con tưởng đến, tình Mẹ bao trùm
Con cảm thấy ấm lòng và dịu đi niềm tưởng nhớ.
4.Thầy giúp cho Đệ tử hiểu mình
Đệ tử giúp Thầy thể hiện từ bi
Thầy chuyền ngọn đèn qua Đệ tử
Đệ tử tự thắp sáng mình qua ngon lửa từ Thầy.
5. Hãy thầm lặng và nhận biết trong tâm và bên ngoài
Nhận biết cho tỏ tường, rồi tuỳ cơ mà biến hoá
Tuỳ cơ biến hoá trong nhận biết tỏ tường,
Bình tâm và thanh thản.
6.Hãy dụng tâm như vậy
Trong cuộc đời hai mặt
Sống chết không hai
May rủi không tách rời.
7.Thấy cả hai và chấp nhận cả hai
Vận may đến không chối bỏ
Cái rủi đến cũng không thể đuổi đi
Hoặc vui một chút hoặc đau một chút, đừng nhiều hơn.
8.Cứ yên tâm tin cậy vào sự mầu nhiệm của Phật tâm và Tạo hoá
May cũng là ân huệ, rủi cũng là ân huệ
Hãy thấy cả hai đều là ân huệ
Tâm hồn sẽ thanh thản.
9.Đời là hai mặt
Đạo là tất cả
Phật nói Đời Đạo không hai
Vậy cái gì đến cũng đừng chối bỏ.
10.Hãy trung thành với Đạo
Vì Đạo chính là Mình
Vì Mình chứa đựng cả vũ trụ
Cả vũ trụ là Đạo.
11.Nương vào Đạo là nương chính Mình
Nên không lìa xa Đạo
Không lìa xa nguồn tâm vô nhiễm
Nguồn năng lượng vô biên của nhận biết.
12.Đệ tử hãy chìm vào trong nguồn năng lượng ấy
Nương tựa vào nguồn năng lượng ấy của chính mình
Cần biết cái gì tự nhiên sẽ biết
Đừng sợ gì vì cái chết là nền tảng của sự sống.
13.Nhận biết cái chết trong từng giây phút
Biết cái sống đang sinh ra trên cái chết
Tình yêu sẽ tuông chảy
Cuộc sống nở hoa tận đáy lòng.
Trích : Viết Cho Người Đệ Tử - Master Duy Tuệ - 2002












