"Khai mở nhận thức sâu thẳm và duy trì cảm xúc tình người thiêng liêng"

....

.

.
.

ABA Quotes

Tránh thói quen sống theo lý sự, suy diễn và suy nghĩ của đầu óc mình


Gần như ai trong chúng ta cũng đều dính vào chuyện suy luận, lý giải, phân tích, bình luận, suy đoán, đánh giá, thể hiện mình là một người hiểu biết nhiều. Chúng ta nhiễm chuyện này từ lúc nhỏ nhưng không thấy được sự nguy hiểm, sự hạn chế của nó…

Hình ảnh của người sống suy diễn, suy luận, lý sự

Chúng ta có thể trở thành người nổi tiếng, lý sự nhiều, nói to, nói lớn, dùng miệng lưỡi của mình lấn át người khác, hơn thua với người khác, rồi cũng có thể có nhiều người để ý tới mình... Nhưng đi sâu vào bên trong, những người đó không có hạnh phúc, mà về lâu dài không có được cảm tình của những người khác, không thu phục được nhân tâm, cũng không đem lại hạnh phúc cho ai. Nếu như thường xuyên dính vào cách sống đó, chúng ta giống như người sống trên mây, chứ không phải đang đi trên mặt đất.

Hoặc khi nghe một người nào đó nói lại rằng có một người thứ ba nói xấu mình, hay nhận định mình thế này, thế kia v.v, nếu quí vị gợi lên suy nghĩ, rồi đánh giá, phân tích thì giống y như người đang bay vào trong mây, hay là đi bộ trên đỉnh đèo mây phủ, thế nào cũng té. Hoặc người ta nói chuyện gì, cử chỉ ra sao, quí vị lập tức suy luận, bình luận liền, đánh giá liền, thế nào cũng bị sa bẫy. Phải tỏ tường thì quí vị mới nói chuyện, không tỏ tường được thì thôi. Ai nói chuyện với về người thứ ba, quí vị không có tỏ tường gì hết, không có ý kiến gì hết, người ta khen, chê, nói xấu, nói tốt thì cũng kệ người ta.

Ví dụ có một người nào đó điện thoại tới hăm dọa quí vị, “Mày coi chừng nha, ngày nào đó tao sẽ treo cổ mày!”. Với một cú điện thoại như vậy thôi, quí vị sẽ sống hoàn toàn trong sự ảo giác, “Nó là ai? Tại sao nó điện thoại hăm dọa mình?”, rồi bắt đầu tưởng tượng, suy nghĩ mông lung hết. Mình suy nghĩ, suy đoán, rồi luận bàn, đánh giá nên đầu óc của mình luôn luôn bị khủng hoảng, mất ăn, mất ngủ, lo sợ, tiều tụy, hồn vía không còn nữa. Còn người sống trực giác không cần suy nghĩ lung tung, chỉ nói đơn giản thôi: “Ông là ai? Ông có thể gặp tôi bây giờ được không? Nếu không nói chuyện cụ thể với nhau mà lơ tơ mơ gì đó thì tôi cúp điện thoại, không nói chuyện với ông nữa.”. Người sống trực giác đơn giản vậy thôi.

Quí vị phải tập sống bằng đầu óc trực giác. Sống bằng cái đầu trực giác, thấy rõ, nghe rõ, hiểu thiệt rõ và quyết định chính xác, không suy diễn hay tưởng tượng. Người sống trực giác giống như người đi bộ trên mặt đất bằng phẳng, đi trong trời quang mây tạnh. Mình thấy rõ ở dưới chân có đất, đá, chông gai… và mình né được, tránh được. Mình thấy và biết chỗ nào dễ đi, chỗ nào khó đi và mình đi qua được đoạn đường đó. Còn nếu sống tưởng tượng, suy đoán, đoán mò rồi quyết định, cho rằng mình đúng thì cũng giống như mình ở trong mây hoặc ở trên một đoạn đường đèo mây phủ suốt ngày, đi trong hoàn cảnh như vậy, chúng ta không biết được đường ngoằn ngoèo thế nào, cứ tưởng tượng là đường thẳng nên cứ đi, rồi rớt xuống dưới núi.

Tôi mượn hình ảnh như vậy để quí vị thấy nên tránh cách sống suy luận, tưởng tượng, rồi đánh giá, phân tích, kết luận. Quí vị nhớ hình ảnh trên, rồi dần dần từ trong hoàn cảnh sống mà mình xác định và quen sống với đời sống trực giác.

Sử dụng phương pháp cầu nguyện

Phương pháp cầu nguyện mà tôi thường nói tới là cách để đưa đầu óc vào một đức tin. Khi cái đầu của ta ở trong tình trạng bất lực, không có khả năng giải quyết vấn đề gì đó, ta nhờ tha lực hỗ trợ mình dù cái đầu không biết về tha lực, tức là ta đưa cái đầu vào đức tin để cái đầu đừng bình luận nữa. “Đừng tin tưởng vào cái đầu của mình nữa! Hãy cầu tha lực đi!” là kỹ thuật để đánh thức một sức mạnh huyền bí ở bên trong chính chúng ta. Nếu không dùng kỹ thuật về đức tin đó, trung tâm màu nhiệm ở trong chúng ta không xuất hiện ra được. Bởi vì, khi cái đầu làm việc, nó làm việc ở tần số hướng ngoại chứ không hướng nội, nó không đi sâu vào trung tâm huyền bí được. Do đó, mình phải dùng kỹ thuật là sử dụng đức tin - không tin cái đầu mà tin có tha lực - để cái đầu đừng cựa quậy nữa, đừng tiếp tục suy đoán, suy luận thêm hay là ráng cố gắng suy nghĩ nữa. Trong đức tin như vậy, cõi nhiệm màu nơi mình sẽ được đánh thức, câu thông với sự nhiệm màu ở bên ngoài, đưa chúng ta đến một giải pháp để thoát khỏi cơn nguy hiểm, hay là ra khỏi sự bất lực.

Duy Tuệ

(Nội dung được biên tập từ Audio “Sức mạnh của sự im lặng” - 15/11/2009)