"Khai mở nhận thức sâu thẳm và duy trì cảm xúc tình người thiêng liêng"

....

.

.
.

ABA Quotes

021 - Không có hai bờ

"Cùng là bạn
Đang đứng đâu đó
Hay đang nằm trên võng
Hãy chú-ý điều nầy:Hễ bạn đang suy-nghĩ nhiều việc
Hay đang hồi-tưởng điều gì trong quá khứ
Hay đang phóng tâm tính toán chuyện tương-lai
Lúc ấy bạn đang trước ngưỡng cửa khổ đau
Nhưng nếu bạn chỉ đơn thuần
Sống bằng cái tâm nhận biết
Nhận biết tâm mình, nhận biết chung quanh
Chỉ nhận biết và phản chiếu (trung thực)K
hi ấy bạn đang ngay cửa niết-bàn
Đang sống bằng các loại tâm-tưởng
Bạn đang bên nầy bờ đau khổ
Đang ở trạng-thái nhận biết và phản-chiếu
Bạn đang bên kia bờ giải-thoát
Nhưng thực ra cũng chính là bạn
Đang đứng tại đây, tại hiện tiền
Xoay về phía mặt trời mọc thì tiếp nhận ánh sáng
Xoay về phía mặt trời lặng thì tràn ngập bóng đêm
Bạn chạy theo ý-nghĩ là đón nhận bóng đêm
Bạn trừng bằng mắt bên trong ngay vào ý-nghĩ
Tức bạn đang đứng trong ánh sáng chân-tâm
Chẳng có hai bờ, chỉ có bạn."
Duy Tuệ

020 - Trẻ thơ - Sách vở

"Từ khi về California ,
Tôi quen biết với ông Sam được năm tháng.
Sam năm nay sáu mươi sáu tuổi đời.
Vóc người không cao lắm.
Ông có cái mũi to, tóc nâu và đôi mắt rất lanh lợi.
Sinh trưởng tại Mỹ nhưng cha là gốc Portugal .
Vợ ông ta là người Mỹ gốc Đức.

Họ có một con trai nhưng bị chết trong một tai nạn xe hơi lúc bé tròn hai tuổi.
Sau đó họ nhận hai mẹ con của một người Mễ Tây Cơ làm con nuôi.

Sam và hai con gái nuôi thường đến “Kingdom Hall”(một loại nhà thờ) học kinh Bible.
Mỗi tuần họ đến nơi ấy ba lần.
Vì họ theo Jehovah Wittness.
Jehovah Wittness là một cộng đồng rất lớn trên thế giới,
Tôn vinh Thiên Chúa và Đức Jesus,
Nhưng họ nói là Thiên Chúa có tên là Jehovah.

Sam học kinh Bible từ lúc còn nhỏ tại một trường Giòng mãi đến tận bây giờ.
Một hôm Sam mời tôi dùng trà và cà phê tại tư thất.
Sam đưa cho tôi cuốn sách nhỏ trích những trí khôn trong Kinh Thánh,
Và nói rằng: “Loài người phải cần trí khôn nầy thì mới có hạnh phúc trên trái đất."
Sam khuyên tôi nên đọc.

Tôi nói:
“Thật ra tôi rất quý trọng các tôn giáo trên thế giới,
Nhưng tôi vẫn thấy một điều gì đó còn bị trục trặc cho an ninh con người.
Tôi không hiểu điều gì đã làm cho các tín đồ và giới tu sĩ tăng trưởng bản ngã quá lớn.
Chính điều đó đã góp phần gây ra nhiều bất ổn cho con người.
Tôi thà dốt còn hơn là tăng trưởng trí khôn. Tôi sợ trí khôn lắm,
Xin ông đừng cho tôi học.”

Ông ta nói: “Tôi đồng ý với ông về điểm ấy,
Nhưng ông cho biết thế nào là trí khôn hoàn hảo nhất cho loài người?”
-“Tôi cũng không dám chắc rằng có loại trí khôn nào hoàn hảo nhất,
Bởi cái gì sinh ra trong môi trường sống của thế giới này cũng chứa hai mặt.
Tôi đã bỏ tất cả từ tài sản, gia đình, thời gian, sức lực và có khi cả mạng sống của mình để tìm kiếm điều nầy.”
-“ông đã khám phá ra được điều gì chưa?” Sam hỏi.
-“Tôi cũng chưa khám phá ra được điều gì mới lạ,
Nhưng tôi thường tu tập hàng ngày là cố gắng tập cho tâm mình trở lại trạng thái của trẻ thơ.
Đứa trẻ chưa có khả năng suy nghĩ và tưởng tượng.
Nhất là lúc nầy tuổi đời tôi đã lớn.
Cố gắng bỏ ra ngoài tâm mình mọi thứ, kể cả những kiến thức, kể cả trí khôn.
Tôi không muốn lấy gì vào tâm tôi nữa,
Tôi không còn ham muốn gì nữa,
Đặc biệt là ham muốn thành người quá khôn.
Như vậy tôi cảm thấy bình yên!
Bình yên đến độ
Tôi thường nghĩ rằng mình chết lâu rồi mà chưa chôn.
Vì vậy xin ông đừng cho tôi thêm những trí khôn gì mà ông đã học,
Kể cả những trí khôn mà ông nói rằng của Thiên Chúa hay Thượng Đế hay Jehohva.
Các trí khôn trong các kinh sách của các tôn giáo có thể rất tốt cho nhiều người,
Nhưng nó hhông giúp tôi bình yên.
Ngược lại,
Khi tôi nhìn trẻ thơ,
Sự ngây thơ của chúng đã cho tôi niềm vui của bình yên.
Vì vậy tôi thích học những gì từ tâm hồn của trẻ thơ.
Chỉ lúc chúng còn chưa biết suy nghĩ hay có ý tưởng riêng. Đó là những gì tôi đã học và đang tập tành mỗi ngày.
Có lẽ,
Trẻ thơ là một thực tại như chân lý đang hiện hữu đối với tôi,
Còn những gì trong sách vở,
Cũng giống chiếc vỏ chai đang che đậy chân lý vậy.”
Sam cười rất thoải mái và nói rằng:
-“Tôi thấy khó tập quá.”

* * *
Điều Gì Là Tốt Lành Nhất Cho Người Trên Tuổi Sáu Lăm.
Rồi một hôm, Tôi hỏi ông ta:
-“Sam, theo ông thì điều gì tốt nhất cho người trên tuổi sáu lăm?”
Sam nói:
-“Điều tốt nhất là có được tâm bình yên.”
Tôi hỏi tiếp:
“Nếu như vậy thì ông có kinh nghiệm gì để đạt tâm bình yên?”
Sam nói:
-“Đến Kingdom Hall để học Kinh Bible,
Vì Bible giúp người học sẽ có nhiều hiểu biết để không bao giờ làm gì lầm lỗi.
Bible sẽ dạy cho bạn điều gì nên làm và đỉều gì nên tránh.”

Tôi tiếp tục:
“Năm nay ông đã sáu mươi sáu,
Vậy ông có nhiều kinh nghiệm về tâm bình yên,
Ông có thấy tâm ông thường bình yên không?”

Sam nói:
“Quả thật rất khó,
Khi vào Kingdom Hall học Bible thì cảm thấy bình yên,
Nhưng khi ra về thì đâu lại vào đấy.
Phải học mãi thôi vì có nhiều điều bí mật phải học lắm.”

Rồi một hôm,
Sam đưa cho tôi xem những điều ghi trong kinh sách mà ông đã học về điều kiện cho tâm bình yên,
Như: phải có sức khỏe tốt, có tiền, có nhà, có sự hiểu biết về Jehovah.

Và như mọi khi, tôi lại hỏi:
“Ông thật sự có đời sống bình yên trong tâm hồn không?”
Sam nói:
“Quả thật rất khó.”
Câu chuyện đến đây vẫn như còn dang dở.

Rồi một hôm,
Tôi đem chuyện nầy kể lại cho năm người bạn đang cùng dùng cơm để mong tìm một giải pháp cho người lớn tuổi.

Người thứ nhất nói:
“Khi có thời gian mình nên làm từ thiện thì tâm sẽ bình yên.”

Người thứ hai nói:
“Con tụng kinh Pháp Hoa và Kinh Dược Sư nhưng vẫn không thấy yên tâm,
Thâm chí cách đây mấy mươi năm rồi,
Khi con tụng Kinh Pháp Hoa thì bị mất một chiếc nhẫn hột xoàng,
Rồi tiếp tục tụng và lại bị mất chiếc nhẫn hột xoàng thứ hai.
Khi hỏi các Thầy thì họ nói là tụng kinh nầy sẽ trả nghiệp sớm.
Tới giờ nầy con vẫn không yên tâm khi tụng kinh hay trì chú.”

Người thứ ba, thứ tư:
“Con cũng đồng tình là nên làm từ thiện thì tâm được an.”

Người thứ năm nói:
“Con thấy ngồi thiền tâm cũng không được an.
Không biết làm sao cho tâm được an đây.”
Sau đó cả năm vị đều yêu cầu tôi cho biết kinh nghiệm riêng của tôi.

Tôi cười và nói rằng,
“Tôi biết rằng nếu có nói ra thì quý vị cũng không thể tin,
Và nếu có thể chấp nhận thì cũng không thể thực hiện được.
Tốt nhất là phải chờ thêm một thời gian nữa,
Liệu có ai trong quý vị sẵn sàng thực nghiệm không.
Vì nó cũng khá nguy hiểm cho các bạn.”

Tôi có ý không kết luận bài nầy,
Và tôi mong rằng,
Những đệ tử tôi sẽ có giải pháp
Mà họ đã trải qua. "
- Duy Tuệ -

019 - Hồi tưởng (1)

"Ta kể con nghe

Cách đây đã lâu xa

Ta thường nghĩ về cái gọi là tư tưởng của mình

Không biết nó từ đâu đến và hình thành ra sao?

Do mẹ cha truyền qua dòng máu?

Do trời định sẵn hay cha mẹ trao lời?

Do học đường cung cấp hay xã hội luyện rèn?

Hay tự mình nỗ lực hình thành bằng nhiều cách?

Nhưng một vấn đề con quan trọng hơn thế nữa

Ta biết rằng nó chi phối cả đời ta

Và ta mặc nhiên chấp nhận nó vững bền và dẫn đường ta đi!

Rồi một ngày kia dưới gốc Bồ đề nơi Ngài Thích Ca thành đạo

Ta tự hỏi rằng nếu tâm tưởng không có thì sao?

Thì trên đời này không có gì cả, kể cả Phật

Ngay tại đó toàn khối ý tưởng vỡ tung

Ta như con chim Đại Bàng ra khỏi lồng tâm muôn kiếp

Mười lăm ngày đêm tâm thức ta ngừng làm việc

Ngừng làm việc theo thói quen của nó

Gia tài kiến thức của ta hoàn toàn sụp đổ

Cả kho ý tưởng không còn chỗ dựa

Mười lăm ngày ta trải qua kinh nghiệm tuyệt vời!

Ta biết rằng những ý tưởng do duyên sinh

Mà lâu nay ta lại muốn giữ gìn

Nên nó mới làm ta khổ

Và ta đã sống với vô vàn bất toại

Để góp nhặt vào phút giây hạnh phúc.

Lúc thì thấy khổ đau vì nghèo túng

Khi dư tiền chẳng thấy hạnh phúc ở đâu

Nào ngờ đâu nó sẵn đây rồi

Chỉ cần dừng lại mọi tham vọng

Hạnh phúc hiển bày đầy đủ hiện tiền."
- Master Duy Tuệ -

018 - Một trạng thái tâm không tả được

"Này con

Ta nói cho con nghe điều quan trọng

Ta nhớ lại rồi ở trong mỗi chúng ta

Ai ai cũng có một trạng thái tâm tuyệt vời

Một trạng thái tâm không có một gợn buồn

Một trạng thái tâm không chút khổ đau

Một trạng thái tâm không chút giận hờn

Một trạng thái tâm vắng bóng niềm lo nỗi sợ

Một trạng thái tâm không một gợn tham lam

Một trạng thái tâm không nghĩ xấu cho ai điều gì

Một trạng thái tâm không tìm đâu ra một chút bất thiện

Một trạng thái tâm vắng bặt chữ “tôi”

Một trạng thái tâm không tìm đâu ra bến bờ giới hạn

Một trạng thái tâm không thấy có gia tài

Một trạng thái tâm không thấy có tiếng tăm, danh lợi

Một trạng thái tâm không thấy kẻ thân, sơ

Một trạng thái tâm không chứa quá khứ, tương lai và hiện tại

Một trạng thái tâm không tìm thấy khung trời riêng lẻ

Một trạng thái tâm không có kiêu căng quyền lực

Một trạng thái tâm không bỏn xẻn hẹp hòi

Một trạng thái tâm không hung tàn gây chiến

Một trạng thái tâm không mưu mô thủ đoạn hại người, hại vật, hại môi sinh

Một trạng thái tâm không rượu chè, hút xách

Một trạng thái tâm không dâm loàn đốn mạt

Một trạng thái tâm không đâm thọc người nào

Một trạng thái tâm không nghĩ đến đời sau, đời trước

Một trạng thái tâm hoàn toàn vắng lặng…

Tâm này quý lắm con ơi!

Tâm này cho con hạnh phúc tròn đầy

Tâm này cho con sự thấy biết tự nhiên, rõ ràng, không xúc động

Sự thấy biết này chính là tâm quý giá

Khi nào con cần nó cho con trí tuệ tối thắng

Nó thường sản sinh ra cái thắng trí tự động để con dùng

Nó thường tiết ra lòng từ bi vô hạn

Cho con người ở thế giới này và tất cả những gì hơn thế

Nó thấy tất cả hiện tượng thật rõ ràng từ nội tâm đến ngoại cảnh

Nó cung cấp cho con trí để sử dụng các kiến thức thế gian

Nó vốn bình yên, vốn đã sẵn sàng

Con hãy biết về nó và thường nghĩ về nó

Rồi tự nó, nó trao cho con hạnh phúc."
- Master Duy Tuệ -

017 - Khi con giận

"Này con

Cứ mỗi khi con giận dữ

Ta nhìn thấy rất đau lòng

Và thương con vô hạn

Nghĩ trong đời trước con bị áp bức tận cùng

Giờ đây ta muốn dạy con

Hãy nhìn cái giận của mình

Như sóng thần biển cả

Gào thét và tàn phá dữ dội

Khi những trận cuồng phong chấm dứt

Những dao động của mặt biển không còn

Sóng thần lặng vào biển cả

Mặt biển hiền hoà trìu mến làm sao

Biển bây giờ êm ả biết bao

Đem lại cho đời vẻ đẹp và niềm vui

Người với biển và cảnh vật

Bình yên và hùng tráng lạ lùng

Cũng vậy con ơi khi không còn nóng giận

Con và những liên đới quanh con

Trở thành thiên đàng tại thế

Này con còn những việc này

Con phải thường xuyên chú ý

Đến oai nghi đi đứng nằm ngồi

Và nói năng tỉnh táo bình tâm

Con phải thường kiểm soát như vậy

Kiểm soát chặt chẽ Thân, Khẩu và Ý

Đừng để chúng phạm lỗi không thanh tịnh

Đó là cách con mở dần kho từ bi và trí tuệ tự nhiên

Con sẽ thấy kho tàng vô giá này tự động hiển bày

Kho tàng này đã sẵn có trong con

Con chỉ cần đừng để thân, khẩu, ý phạm lỗi

Con không cần suy nghĩ tìm tòi về kho tàng

Tự nó sẽ hiển hiện

Nó chính là con người thật của con."
- Master Duy Tuệ -

016 - Ông vĩnh biệt cõi đời

"Ta kể lại cho con nghe

Chuyện vĩnh biệt cõi đời của Ông nội

Nhớ một quãng đời dài của Ông

Vất vả dãi dầu nắng mưa bệnh hoạn

Nhẫn nhục nuôi con bầy con khờ khạo không nhờ vả được gì

Ông quên bệnh lao phổi của mình

Mà nơm nớp lo cho những điều bất hạnh của các con

Khi Ông thấy con cháu sum vầy vui tạm

Ông lại sắp xếp vĩnh biệt ra đi

Ta nhớ hình ảnh của Ông tỉnh táo trong mọi vấn đề

Tận những ngày sau cùng Ông vẫn ung dung tự toại

Tắm rửa thay đồ chờ đón phút ra đi

Đến nỗi Ông không cho các con bận bịu về phút lâm chung của mình

Nghe cô út kể rằng

Ông theo dõi cái chết diễn ra từ chân lên đến đầu

Khi cái chết đến tim Ông quá mệt

Rồi Ông từ biệt đứa con út thân yêu

Và nhắn lời dặn dò:

“Các con đùm bọc lẫn nhau”

Ông còn dặn: “đừng báo cho các anh chị bỏ việc về sớm lo cho Cha

Cứ để đến cuối ngày sẽ về lo cũng không muộn!”

Ông thực sự đã cắt lìa luyến ái

Với đời, với quê hương và với các con

Ông đã giải thoát trong từng hơi thở

Mặc thân đau mà tâm bình thản lạ lùng.

Bài học Ông để lại cho con cháu:

Cuộc Sống Vô Thường đừng luyến ái thứ chi."
- Master Duy Tuệ -

015 - Câu chuyện lìa đời của bà

"Ta kể con nghe

Bà của các con đau khổ lìa đời những giây phút cuối

Ta nhớ ngày
Bà biết phải vĩnh biệt người thân

Bà đau đớn nắm chặt tay ta

Không cho rời xa nửa bước

Nhìn những người thân đang xúm lại

Bà dạy rằng:

“Con đừng đưa mẹ về quê

Vì ở đó không có các con, cha và các cháu”

Cơn đau của bịnh ung thư dữ dội

Bà lướt qua để cố giữ được ta

Ta vô cùng đớn đau nhìn Bà ngậm ngùi!

Và sơ ý đã khuyên Bà

Về thăm các Cậu Cô Dì lần cuối!

Bà không bằng lòng và hốt hoảng khóc khôn cùng

Chiều hôm ấy Bà vĩnh biệt mọi người

Như để không còn thấy cảnh về quê cô độc!

Bao năm tháng ta không biết làm sao đền ơn mẹ

Bỗng dưng một ngày ta phát nguyện quy y

Dưới gốc Bồ Đề, ngay Toà Kim Cương

Nơi chư Phật thường thị hiện cứu đời

Nhân duyên này ta đáp đền công ơn cha mẹ, Tổ tiên.

Ngay lúc ấy ta tự biết các đấng sinh thành

Đã hoà trong ánh sáng chư Phật

Không còn lang thang làm ma đói hay quỷ dữ

Ta tự biết rằng đã tròn bổn phận

Trong hoá thân một kiếp con người.

Hình ảnh Bà đau thương trong phút cuối

Đã thức tỉnh ta tập xa lìa luyến ái

Và thuần thục rời lìa luyến ái

Trong lúc còn mạnh khoẻ tinh khôn

Để ngay đây ta hoà trong hào quang chư Phật

Chẳng cần phải đợi đến phút sau cùng

Nếu như ngày ấy ta nói với Bà rằng

Đừng luyến ái một thứ gì ở cõi đời tạm bợ

Kể cả những gì thân thiết nhất

Thì làm gì có đau khổ biệt ly."
- Master Duy Tuệ -